Dương Thuận vừa thấy liền nép ra sau lưng Dương Thiên Thanh, lại thò đầu ra mắng: "Nơi nào viết đây là chỗ ngồi nhà ngươi, lão tử như thế nào không nhìn thấy nha!"
"Lão tử nói đây là chỗ ngồi của lão tử thì chính là chỗ ngồi của lão tử!" Tên cầm đầu mặt mày hung tợn, "Nói cho các ngươi biết, ở địa bàn của lão tử mà bán đồ thì phải nộp phí bảo hộ cho lão tử!"
Đám phía sau cũng hò theo: "Đúng vậy, đúng vậy, mau giao phí bảo hộ ra!"
Dương Thiên Thanh tất nhiên không chịu, mấy đồng tiền kia đều là ba huynh đệ bọn họ cực khổ lắm mới kiếm được, dựa vào cái gì mà cho người ta.
Hắn liền bế Kim Nguyên xuống khỏi xe đẩy: "Trốn ra phía sau đi."
Kim Nguyên vội vàng chạy núp sau lưng Dương Thuận.
Mấy tên đối diện thấy Dương Thiên Thanh không chịu đưa tiền, lập tức xắn tay áo: "Các huynh đệ, đập hết đồ của bọn chúng cho lão tử!"
Mấy tên lao lên, Dương Thiên Thanh cũng xông tới, lăn lộn đánh nhau thành một đám, chẳng cần biết đánh ai, cứ lao đầu vào mà tống quyền.
Dương Thuận núp phía sau, nắm chặt tay hô: "Ca, đánh mạnh vào! Đánh chết bọn chúng đi!"
Dương Thiên Thanh quật ngã hai đứa, cưỡi lên một tên đấm tới tấp vào mặt nó. Đám tiểu tử khác ùa lên túm lấy, Dương Thiên Thanh liền há miệng cắn thẳng vào cánh tay người ta, cắn đến nỗi đối phương kêu gào thảm thiết.
Nhưng Dương Thiên Thanh rốt cuộc chỉ là đứa nhỏ tám chín tuổi, làm sao đánh lại bọn mười hai mười ba tuổi kia, mấy đứa hợp lại xúm vào muốn đè hắn xuống đất.
Dương Thuận cuống lên, vội nhét túi tiền trên xe vào ngực mình, lại nhặt đá dưới đất ném qua: "Vương bát đản, dám khi dễ lão tử!"
Kim Nguyên thấy Dương Thiên Thanh bị đánh liền kêu "a a" rồi lao tới, cúi đầu húc mạnh vào đối phương cũng đẩy ngã được một tên sang bên, Dương Thiên Thanh nhân cơ hội thoát ra.
Nhưng Kim Nguyên lập tức bị người ta xách cổ áo quẳng sang một bên, lăn ục ục mấy vòng trên đất, đau đến cắn răng, lại bò dậy nhặt đất đá ném: "Không được đánh Thiên Thanh ca ca của ta!"
Dương Thuận kéo cậu lại: "Tổ tông, ngươi qua đây mau!"
"Làm gì đó, làm gì đó!"
Đúng lúc bên này đánh nhau loạn thành một đoàn, chợt vang lên một tiếng quát lớn.
Dương Thuận hoảng hồn, còn tưởng bọn kia có thêm đồng bọn, quay đầu thì thấy ở đầu ngõ là Khuê Tam, liền mừng rỡ.
Khuê Tam lảo đảo bước tới, gã vừa uống rượu suốt đêm, đi ngang qua thấy đám nhỏ đánh nhau, vốn chẳng định xen vào, nhưng nheo mắt nhìn kỹ — úi, chẳng phải là mấy đứa nhỏ Dương gia sao.
Nếu không phải Kim Nguyên trắng trẻo, gã suýt nữa còn chẳng nhận ra.
Tên bị Dương Thiên Thanh đè dưới đất thấy vậy còn reo: "Tam gia! Tiểu tử này quá kiêu ngạo, để bọn ta dạy dỗ hắn chút!"
Kim Nguyên tức giận, nắm chặt nắm tay nhỏ tố cáo: "Không phải đâu! Là bọn chúng muốn cướp tiền của chúng ta!"
Khuê Tam đi tới, chẳng buồn hỏi thêm, giơ tay tát thẳng, "bốp" một cái, quật tên kia ngã lăn ra đất. Mấy đứa còn lại sợ chết khiếp, ngẩn người, không hiểu sao tam gia lại đánh bọn chúng!
"Người của lão tử mà các ngươi cũng dám động tới? Không mau cút đi!"
Mấy đứa đưa mắt nhìn nhau, rốt cuộc không hiểu là ai đánh ai. Đại ca chúng nó còn bị đè dưới đất kia!
Chúng sợ hãi đồng loạt lùi lại, Dương Thiên Thanh cũng đứng lên.
Trên đất nằm la liệt ba bốn đứa, mặt mũi bầm dập. Khuê Tam vỗ vai Dương Thiên Thanh: "Ta đã nói tiểu tử ngươi là nhân vật lợi hại, có muốn theo lão tử không? Lão tử không con cái, về sau tất cả đều của ngươi."
"Không cần."
Kim Nguyên vội chạy lại, nắm chặt tay Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca!"
Dương Thuận cũng ùa tới, lúc này có người chống lưng, nó lại vênh váo, giơ chân đá mấy cái: "Cho các ngươi dám cướp của lão tử! Cho các ngươi dám cướp của lão tử!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!