Dương Thiên Thanh ôm Kim Nguyên đi xa, Dương Thuận liếc nhìn nam nhân kia, hỏi: "Này, vừa rồi ngươi thật sự muốn mua chim cút sao?"
Người kia thân hình cao tráng, thoạt nhìn không dễ chọc: "Thằng nhóc kia nói các ngươi có, khẳng định so với trong tay ta lợi hại hơn."
Vừa rồi Dương Thuận cũng thấy đầu hẻm có mấy nam nhân tụ tập đấu chim cút, nếu không cũng sẽ chẳng hỏi gã.
Người này là một tên nhàn hán ở huyện, gọi Khuê Tam, vóc người cao lớn thô kệch, thường hay tụ tập cùng đám nhàn hán khác làm tay đấm cho bọn cho vay nặng lãi trong thanh lâu, lại ham rượu thịt, thích ăn chơi lêu lổng.
Khi nãy vừa đấu chim với mấy tên hán tử ở đầu hẻm, Kim Nguyên thấy vậy liền buông áo Dương Thiên Thanh chạy qua, đúng lúc thấy Khuê Tam thua trận, tức giận ném xuống một nắm tiền đồng định bỏ đi, nên mới hỏi gã có muốn mua chim cút hay không.
Khi Dương Thiên Thanh tìm tới, Kim Nguyên đang khoe ca ca mình có chim cút lợi hại cỡ nào, còn chưa nói xong đã bị Dương Thiên Thanh bế đi.
Khuê Tam ngẩng cằm nhìn Dương Thuận: "Vậy huynh đệ ngươi, tuổi nhỏ mà tính tình không nhỏ nha, ta trông giống bọn buôn người lắm sao?"
Dương Thuận nuốt nước bọt, người này cao lớn như vậy, đúng là không giống người tốt.
Nó cười hắc hắc: "Sao có thể, bọn buôn người nào có dáng dấp như ngài. Ta thấy ngài chính là vị đại hiệp sĩ ghét ác như thù, ân oán phân minh."
Trước kia Dương Thuận hay nói Kim Nguyên là vua nịnh nọt, nhưng chính nó lại càng khéo mồm, vài câu đã làm Khuê Tam cười to.
Khuê Tam ở huyện phủ quen biết nhiều người, cười rồi vỗ xuống đầu Dương Thuận: "Tiểu tử, chim cút nhà ngươi đâu, cho ta xem thử."
Dương Thuận vội vàng lấy lồng trúc ra: "Thúc, ngài xem, đều là chúng ta lên núi tự tay bắt về, rất mãnh, đấu với người ta khẳng định lợi hại, ngài chọn đi."
Khuê Tam ngồi xổm xuống lựa chọn, đấu chim cút vốn chuộng loại chim đực, đầu như cua, xác nặng gân nhiều, miệng đen râu bạc trắng là tốt nhất. Gã vừa nhìn đã thấy chim cút của Dương Thuận không tồi, liền chọn ra hai con, tiện tay ném cho Dương Thuận một miếng bạc vụn.
"Chim cút này của ngươi được đấy. Về sau có thì mang đến Hồng Thúy Lâu sau phố tìm ta, bán thế còn hơn đem làm đồ ăn nhiều."
Không chỉ Khuê Tam, đám công tử nhà giàu cũng thích chơi đấu chim, nghe nói trò này từ kinh sư truyền xuống, huyện Thanh Hà mới nổi lên gần đây.
Khuê Tam quen biết rộng, thấy chim cút của Dương Thuận khá, liền động ý, chim có phẩm tướng tốt qua tay gã thì một nén bạc cũng dễ vào túi.
Dương Thuận được một miếng bạc vụn thì mừng rỡ, đây là lần đầu nó có bạc trong tay, không biết bao nhiêu, chỉ nhón chân nhìn bóng dáng Dương Thiên Thanh xa xa, rồi lại giở tâm tư: "Thúc, ngài có thể đổi cho ta thành tiền đồng không?"
Khuê Tam nhìn nó, biết ngay tiểu tử này không thật thà: "Sao vậy, sợ về nhà bị cha mẹ đòi à?"
Dương Thuận lập tức chớp mắt giả bộ đáng thương: "Thúc, không giấu ngài, cha mẹ ta sớm chẳng còn, ca ta mang ta sống qua ngày, ta... ta chỉ muốn có chút gì ăn ngon thôi."
Trẻ con vốn thích ăn, Khuê Tam giữ lại bạc, xoay người vào tiệm phía sau mang ra hai xâu tiền đồng.
Gã không hề ép giá, tuy bây giờ bạc tiện hơn, nhưng dân thường vẫn hay dùng tiền đồng, ai đi mua đồ ăn mà mang bạc theo chứ.
Dương Thuận lập tức nịnh nọt: "Đại thúc, ngài chính là phụ mẫu tái sinh của ta, ba huynh đệ ta cơm chẳng đủ ăn, đa tạ đại thúc trượng nghĩa!"
Khuê Tam được khen thoải mái cả người, bảo nó về sau có chim cút thì mang cho mình trước, hứa sẽ không để nó thiệt, Dương Thuận vội đồng ý, ôm xâu tiền đồng hí hửng chạy đi.
Nó vui mừng đến cực điểm, trốn vào ngõ vắng đếm đi đếm lại, mới đầu đếm 10 đồng, thấy thiếu lại đếm thêm hai lượt nữa. Chữ to không biết, tính toán cũng chỉ tới 10.
Đếm xong liền chạy về phía Dương Thiên Thanh, vừa chạy vừa giấu thêm một nắm tiền đồng vào tay áo.
Còn lại bao nhiêu thì không dám giấu, dù sao số chim cút Dương Thiên Thanh đều nắm rõ ràng, nếu thiếu thì nó không bị đánh mới lạ.
Dương Thuận đuổi kịp, gọi: "Ca, ca! Ngươi đi nhanh vậy làm gì!"
Dương Thiên Thanh còn tức, mới đó mà Kim Nguyên đã biến mất, nếu chẳng may bị người ta bắt đi thì sao. Kim Nguyên cũng chẳng vui, ngồi trên vai ca ca, miệng bĩu cao, ai bảo vừa rồi bị đánh mông.
Dương Thuận vội đem xâu tiền đồng chìa ra: "Ca, ngươi xem."
"Từ đâu ra?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!