Người trong thôn không biết đám người này tới làm gì, lần trước bọn kia mặc khôi giáp, không phải xông vào giết người phóng hỏa hay sao.
Người đang trên đường thấy bọn họ thì hoảng hốt chạy về nhà, trong chốc lát mọi nhà đóng cửa im lìm, thôn trang vốn náo nhiệt thoáng chốc yên tĩnh xuống.
Vài tên tạo lại cười ha hả: "Một đám nhát gan."
Rồi đi thẳng tới nhà thôn trưởng. Thôn trưởng sợ run bần bật, lúc này ai đánh ai giết, đâu còn phân rõ là địch hay bạn.
"Lão nhân, mở cửa, mở cửa!"
Tạo lại gõ cửa, thôn trưởng không dám mở, cho đến khi có người hô: "Thôn trưởng, thu thuế má, còn không mau ra!"
Thôn trưởng nghe vậy mới thở phào, chỉ cần không phải cướp thì được. Ông vội mở cửa, gọi con đi gõ la báo cho mọi nhà chuẩn bị nộp thuế.
Kim Nguyên kéo Dương Thuận chạy về nhà, còn chưa tới đã hô: "Thiên Thanh ca ca, người xấu tới, người xấu tới!"
Dương Thiên Thanh đang đan giày rơm, nghe xong lập tức kéo hai đứa vào: "Người nào?"
Kim Nguyên thở hổn hển: "Không biết, nhưng cầm đao!"
Dương Thiên Thanh còn đang định đi tìm Địa Tạng thân thì nghe tiếng gõ la ngoài kia, nói là thu thuế. Hắn mới nhẹ nhàng thở ra: "Không sao, là thu thuế."
Kim Nguyên lau mồ hôi trên mặt, "Thiên Thanh ca ca, bọn họ dữ lắm, một phen đã xách bổng Thiết Đầu ca lên."
"Xách Thiết Đầu lên làm gì?" Dương Thiên Thanh nhíu mày.
Cái miệng nhỏ của Kim Nguyên nhao nhao: "Đều tại Nhị Cẩu Nhi, Nhị Cẩu Nhi la lên có cường đạo, người ta liền tới, suýt đã đánh chúng ta."
Dương Thiên Thanh xua vào nhà: "Chốc nữa đừng ra ngoài."
Làm quan đâu dễ chọc, ngay cả tiểu lại cũng cáo mượn oai hùm.
Kim Nguyên ngoan ngoãn gật đầu. Dương Thuận cũng theo vào ngồi trên giường, chân mềm nhũn: "Hù chết lão tử, đều do Nhị Cẩu Nhi nói bậy, hại chúng ta suýt bị đánh."
Nghe là thu thuế, người trong thôn mới dám mở cửa, túa ra hỏi xem năm nay thu bao nhiêu. "Cái gì, mười lấy ba! Quá nặng!"
Mấy tên tạo lại cầm sổ sách gõ cửa từng nhà, ai nấy đều mặt mày ủ ê. Cộng thêm thuế đầu người, phụ thu này nọ, chẳng phải mười lấy sáu bảy sao, còn tàn nhẫn hơn Kim Tông Lâm trước kia.
Đến lượt nhà Dương Thiên Thanh, hắn đứng trong sân chờ. Dương Thuận nhát gan trốn trong phòng cùng Kim Nguyên. Vài trai tráng được thôn trưởng gọi tới phụ thu thuế, nâng đấu lúa đổ vào, còn gõ thêm một cái, lúa trong kho lập tức vơi hơn nửa.
Tạo lại đọc: "Dương Lai Phúc, bốn khẩu nhân khẩu đúng không?"
Thôn trưởng nói: "Đại nhân, vợ chồng Dương Lai Phúc đã mất, trong nhà chỉ còn hai đứa nhỏ."
Theo lý phải giảm hai suất thuế, nhưng tạo lại hừ lạnh: "Quan lão tử chỉ thu theo sổ sách, thiếu một li tìm ngươi hay tìm ta?"
Thôn trưởng nghe xong chỉ dám vâng dạ.
Thu xong, đám người mới rời đi. Dương Thiên Thanh nhìn kho lúa hụt hơn nửa mà chau mày, dù vẫn đủ ba người ăn, nhưng năm nay thuế nặng, thật chẳng ai vui nổi.
Trước đây quan phủ từng thới thu thuế, Dương Thiên Thanh cũng ở nhà, quan phủ dùng đấu khác dân, một bản tử cao cả lóng tay.
Đóng cửa lại, hắn vào nhà dặn Kim Nguyên: "Hôm nay ngoan ngoãn ở nhà, không được ra ngoài, nghe không?"
Kim Nguyên gật đầu, "Đã biết ạ, Thiên Thanh ca ca."
Dương Thuận cũng gật lia lịa, mấy người đó hung dữ muốn chết, nó nào dám ló mặt.
Cả ngày nay Dương Thiên Thanh cũng không ra ngoài. Thuế má nặng như cướp, may mà Kim Nguyên nấp trong phòng, nếu không bị phát hiện ra, e lại bị thu cả thuế đầu người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!