Chương 41: (Vô Đề)

Mấy ngày nay trong thôn Hạnh Hoa, không khí rõ ràng so với trước thoải mái hơn nhiều, trên trời không còn mây đen, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười.

Mấy tháng qua các nhà sống đều chẳng dễ dàng, ăn rau dại đến sắc mặt tái xanh, rốt cuộc cũng chờ được mùa gặt, cuộc sống cuối cùng cũng khá hơn một chút.

Có mấy người như Dương Hỉ giúp gặt lúa mạch, việc trong ruộng làm cũng nhanh hơn, Dương Thiên Thanh cũng không sợ trời mưa làm ướt lúa mạch.

Vui nhất phải kể đến Dương Thuận, vốn ba ngày đã kêu ca mệt mỏi, giờ không cần làm việc nặng, nó khỏi phải nói vui mừng cỡ nào, chỉ cùng Kim Nguyên ôm những bó lúa mạch, so với đi cắt thì khoan khoái hơn nhiều.

Kim Nguyên tuy nhỏ tuổi nhưng làm việc rất lanh lợi, ôm một bó lúa mạch lớn đặt lên xe, đầu đội chiếc mũ rơm to, chạy tới chạy lui, trông chẳng khác gì một cây nấm nhỏ.

Cha Nhị Cẩu Nhi lau mồ hôi, nói: "Kim tiểu thiếu gia, đừng làm nữa, việc này đâu cần ngươi, cứ chơi là được."

Kim Nguyên nóng đến mặt đỏ bừng, mồ hôi ướt trán, nói: "Không sao, ta muốn giúp ca ca làm việc."

Cha Nhị Cẩu Nhi cười: "Các ngươi xem, Kim tiểu thiếu gia còn giỏi hơn cả Nhị Cẩu Nhi nhà ta, cho nó xuống ruộng làm thì chỉ biết kêu nóng kêu đói, đều bị chiều quen rồi."

Dương Thiên Thanh cũng gọi: "Kim Nguyên, về nhà lấy ít nước đi."

Kim Nguyên đáp một tiếng, vui vẻ chạy đi, ôm bình không hướng thôn chạy về, cậu rất lợi hại, có thể giúp Thiên Thanh ca ca làm việc!

Dương Thuận cũng muốn lười, thấy Kim Nguyên đi thì bỏ việc trong tay xuống: "Kim Nguyên, ta cùng ngươi đi lấy nước."

Dương Thiên Thanh gọi lại: "Quay lại, tiếp tục làm việc đi."

Dương Thuận bĩu môi, chẳng qua cũng chỉ muốn nghỉ một chút.

Ruộng của Dương gia cách thôn không xa, Dương Thiên Thanh yên tâm để Kim Nguyên đi một mình, buổi trưa hắn đã nấu sẵn nước, rót vào bình là được.

Kim Nguyên ôm bình về nhà, nhớ lời Thiên Thanh ca ca dặn, trên bàn có nước đã nấu, chỉ cần rót vào bình. Nhưng cậu hơi thấp, phải kéo ghế con đứng lên, cầm gáo múc nước rót vào, xong còn tự múc một chén, uống ừng ực sạch trơn.

Sợ Thiên Thanh ca ca và mọi người chờ, Kim Nguyên lại ôm bình chạy ra.

Người trong thôn ai cũng quen biết Kim Nguyên, lúc này mùa gặt, ai nấy tâm tình tốt, thấy cậu thì cười nói: "Kim Nguyên, đưa nước ra ruộng đấy à?"

Kim Nguyên gật đầu: "Vâng, đưa cho Thiên Thanh ca ca."

Hai tay ôm bình sành, sợ nước tràn, còn cố ép bụng nhỏ cho vững, dáng vẻ khiến không ít phụ nhân bật cười.

Đang đi, có bàn tay kéo dây thừng nhấc bình lên, Kim Nguyên ngẩng đầu, thì ra là Thiết Đầu.

"Thiết Đầu ca."

Thiết Đầu biết cha mình đang giúp nhà Kim Nguyên gặt lúa, liền xách bình đi: "Đi, đến ruộng nhà ngươi xem một chút."

"Ừm!"

Kim Nguyên lon ton đi theo.

Ruộng Dương gia rất náo nhiệt, ban đầu chỉ có năm sáu người như Dương Hỉ hỗ trợ, sau nghe nói liền có thêm nhiều người xách liềm đến, toàn là tá điền cũ của Kim gia. Hơn mười trai tráng cùng xuống tay, chỉ một buổi trưa đã gặt sạch.

Dương Thuận vui lắm, cuối cùng không cần làm việc nặng, chỉ đi theo Kim Nguyên, Thiết Đầu xách nước là được.

Dương gia không nhiều ruộng, người đến giúp lại đông, rất nhanh đã gặt xong, đem lúa phơi nắng, tuốt hạt mang về kho.

Mùa này cơm canh nhà nào cũng tốt hơn nhiều, tuy lúc lúa mạch trổ gặp mưa gió, nhưng nay lương thực đã nhập kho, ai nấy đều yên tâm.

Buổi tối, Dương Thiên Thanh cán mì sợi, dùng bột trắng, lại thêm một đĩa trứng xào làm thức ăn.

Mùa hè ngày dài, dù mặt trời lặn cũng lâu mới tối hẳn, tuy trời đã mát hơn nhưng vẫn oi nóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!