Chương 40: (Vô Đề)

Kim Nguyên sợ tới mức né ra sau lưng Dương Thuận, trên người còn nhảy ra hai con cá to, khiến Dương Thiên Thanh nhìn mà thái dương co giật.

"Lại đây, ai cho ngươi chơi nước hả?"

Kim Nguyên vội vàng lắc đầu, "Không ai, không ai."

Dương Thiên Thanh liếc sang Dương Thuận, Dương Thuận cũng vội vàng lắc đầu, "Là chính hắn muốn nhảy xuống đó."

Dương Thuận tr*n tr** nửa thân trên, tay còn xách một con cá, góc áo Kim Nguyên cũng nhét một con, ống quần cuốn lên, bên trong cắm đầy cá.

Dương Thiên Thanh nhìn mà đau đầu, "Còn không mau lại đây."

Kim Nguyên lúc này mới từng bước dịch lại, đi một bước cá lại từ người rơi ra, Dương Thiên Thanh kéo cậu về, gỡ hết cá trên người xuống, tiểu tử này bắt cũng không ít.

Dương Thuận bên kia còn bắt được hai con to, có con dài bằng giày người lớn, nó hưng phấn reo lên: "Ca, hôm nay ta bắt cá ăn."

Dương Thiên Thanh cố nhịn không động thủ, để Dương Thuận trông Kim Nguyên thì chưa một lần yên ổn!

Thấy sắc mặt ca không tốt, Dương Thuận cũng không dám hé răng, tìm cái bồn thả cá vào, cộng với của Kim Nguyên, hai người bắt được nửa chậu.

Dương Thiên Thanh vốn định nấu cơm, giờ đành trước hết đun nồi nước ấm, xách Kim Nguyên vào rửa sạch từ đầu tới chân.

Dương Thuận ở bên cười hì hì, cũng tự kéo chậu ra rửa sạch người.

Chờ xử lý xong Kim Nguyên thì trời đã tối, cậu nhìn chậu cá thèm nhỏ dãi, "Thiên Thanh ca ca, ta muốn ăn cá."

Dương Thiên Thanh gõ nhẹ trán cậu: "Ai bảo ngươi đi theo hắn nhảy xuống nước."

"Nhưng ta muốn bắt cá cho Thiên Thanh ca ca ăn."

Dương Thuận lập tức phá: "Nói bậy, rõ ràng ngươi muốn xuống chơi."

Kim Nguyên che trán không phục, "Ngươi mới nói bậy!"

Dương Thiên Thanh cầm que cời lửa gõ bàn: "Lần sau còn dám nhảy xuống nước, ta đánh gãy chân ngươi."

Kim Nguyên bị dọa co ro như gà con, nhưng lại len lén ngó sắc mặt Thiên Thanh, thấy hắn không quá giận thì lá gan lại lớn: "Thiên Thanh ca ca, cho ta mang chút cá qua cho Đại Nữu, Nhị Nữu được không?"

Dương Thiên Thanh tìm cái chén đong đầy, Kim Nguyên bưng chạy ngay: "Đại Nữu, Nhị Nữu, ta tới đây!"

Chu Tú Lan đang nhóm lửa nấu cơm, nghe vách bên kia Thiên Thanh quở trẻ, lại thấy Kim Nguyên bưng chén cá sang thì cười, "Kim Nguyên, lại đây."

"Thẩm thẩm, ta mang cá cho ngươi." Kim Nguyên dâng chén.

Chu Tú Lan nhận lấy, "Chính ngươi xuống nước bắt à?"

Kim Nguyên gật đầu lia lịa, tóc còn ướt, Chu Tú Lan lấy khăn lau cho, "Trong nước không thể nhảy loạn nhé, nếu thủy quỷ túm chân, muốn chạy cũng không thoát."

Đại Nữu, Nhị Nữu nghe tiếng động cũng chạy ra, "Nhiều cá quá, nương, con muốn ăn canh cá."

Kim Nguyên đắc ý, "Ta bắt đó~"

Chu Tú Lan sợ cậu không nhớ lời, cố ý hù dọa: "Nghe rõ chưa, trong nước có thủy quỷ thật, hồi nhỏ ta thấy có người bị bắt, cứu lên thì mắt cá chân đối phương in hằn dấu tay đen sì."

Kim Nguyên sợ đến tròn mắt, "Thẩm thẩm, trong nước thật sự có thủy quỷ sao?"

Chu Tú Lan chạm mũi cậu, "Có, đặc biệt thích bắt loại da non thịt mềm như ngươi, đừng bén mảng tới bờ nước."

Kim Nguyên gật đầu lia lịa, "Ta biết rồi, biết rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!