Bên cạnh, Vượng Nhi giật mình: "Thằng chó con, cẩn thận kẻo ngã thiếu gia đấy!"
Dương Cẩu Thặng để Kim Nguyên cưỡi trên cổ quay vài vòng, chọc cho Kim Nguyên khúc khích cười. Ở Kim gia mấy ngày, cuộc sống còn chẳng bằng ở nhà họ Dương.
Ở nhà họ Dương thì chỉ có ba người bắt nạt hắn, đến đây lại càng nhiều kẻ ức h**p hơn. Ngày nào cũng vất vả làm việc, bụng chẳng bao giờ được no. Ai cũng nói hắn là con ngựa mà Kim lão gia mua về cho tiểu thiếu gia cưỡi, đến người cũng chẳng tính, chỉ là một con ngựa.
Ngay cả hạ nhân tam đẳng thấp nhất cũng dám tùy ý bắt nạt hắn, Dương Cẩu Thặng nhớ rõ Vượng Nhi từng đánh hắn gần chết. Vượng Nhi có được thể diện ở Kim gia cũng chỉ là nhờ ánh sáng của Kim tiểu thiếu gia.
Có người bắt nạt, Dương Cẩu Thặng cũng chẳng phải loại hiền lành. Tính hắn chẳng giống người cha hèn nhát mà giống người ông từng làm thổ phỉ, toàn một thân cứng rắn tàn nhẫn. Ngày thứ hai ở Kim gia đã cắn đứt một miếng thịt của tiểu tư dám bắt nạt mình.
Dương Cẩu Thặng hiểu rõ tình thế, giờ hắn đã bán thân vào Kim gia, muốn sống dễ chịu thì phải bám lấy đùi tiểu thiếu gia. Chạy cũng chẳng được, khế thân nằm trong tay Kim gia, ra ngoài cũng chẳng thể đi xa.
Kim Nguyên ở trong sân không có bạn chơi cùng tuổi, biết Dương Cẩu Thặng là người trong thôn, cưỡi trên cổ hắn, cười đến đỏ mặt.
Kim Nguyên đưa tay chỉ cây hạnh: "Ta muốn bẻ hoa, bẻ hoa."
Dương Cẩu Thặng cõng cậu lại gần, Kim Nguyên thở hổn hển, cười hì hì bẻ một nhánh, vui lắm. So với cưỡi ngựa, cậu thích ngồi trên cổ người hơn, cao hơn, nhìn được xa hơn.
Vượng Nhi ở bên dỗ: "Tiểu thiếu gia, xuống đi, ngồi cao vậy coi chừng ngã."
Kim Nguyên không chịu: "Không, ta cứ muốn ngồi cao như thế."
Cậu ôm đầu Dương Cẩu Thặng, ghé sát xuống: "Ngươi sao lại đến nhà ta? Ngươi... hôm đó ngươi đụng vào đầu ta, đau lắm."
"Ta đến chơi với ngươi."
Nghe vậy, Kim Nguyên càng vui: "Vậy ngươi biết bắn ná không? Chơi con quay không? Cưỡi ngựa tre không? Thiết Đầu họ đều biết cả."
Cậu cảm thấy Thiết Đầu giỏi lắm, xuống thôn là thích tìm nó chơi. Thiết Đầu cái gì cũng biết, vui hơn ở điền trang nhiều. Cậu không thích chơi cửu liên hoàn hay lưu ly châu, muốn xuống thôn tìm Thiết Đầu chơi ná hơn.
Dương Cẩu Thặng ừ một tiếng: "Biết hết."
Kim Nguyên nghe vậy, ở trên vai hắn đung đưa chân, vui vẻ vô cùng: "Ngươi giỏi quá! Ta muốn bắn chim, chúng ta đi bắn chim nhé?"
Trước giờ cậu chỉ thấy Thiết Đầu chơi, tuy chẳng bắn trúng chim nhưng cũng làm chúng bay tán loạn. Cậu thấy thế đã hay lắm, cũng muốn chơi, nhưng sức yếu, kéo ná chẳng nổi.
Dương Cẩu Thặng lấy trong ngực ra một khối gỗ đưa cho cậu. Kim Nguyên nghiêng đầu nhìn, kêu "oa" một tiếng: "Là con chim!"
Đây là thứ hắn lén lấy dao trong bếp mà đẽo đêm qua, chẳng đẹp, chỉ là cục gỗ có thêm đôi cánh, nhưng để dỗ một tiểu thiếu gia chưa đến 5 tuổi thì dư sức.
Kim Nguyên nhận con chim gỗ, vui vẻ giơ lên "vù vù" cho bay. Vượng Nhi bắt đầu thấy nguy, sợ nhãi ranh này cướp mất bát cơm của mình. Việc của hắn ở Kim gia là nhẹ nhất, nhờ mẹ làm đầu bếp nên chẳng phải động tay vào việc nặng, chỉ cần chơi với tiểu thiếu gia. Cạnh tiểu thiếu gia vốn đã có nha hoàn, bà tử hầu hạ, hắn chỉ cần đi theo chơi là đủ.
Vượng Nhi dỗ: "Tiểu thiếu gia, xuống nào. Chẳng phải muốn bắn ná sao, để tiểu nhân lấy ná cho."
Gã ép bế Kim Nguyên xuống, Kim Nguyên bực bội đạp chân ngắn: "Ta muốn hắn bế, không muốn ngươi bế."
Vượng Nhi đành đưa cậu qua, còn âm thầm lườm Dương Cẩu Thặng: "Bế cho cẩn thận, nếu làm tiểu thiếu gia khóc, xem ta có đánh gãy chân chó của ngươi không."
Dương Cẩu Thặng hừ một tiếng, vẫn nhớ rõ hôm đó bị Vượng Nhi đánh gần chết.
Tiểu thiếu gia trong lòng mềm mụp, là bảo bối của Kim lão gia, gần 5 tuổi rồi vẫn thơm mùi sữa, trắng như bánh trôi trong nồi.
Trẻ con ở thôn Hạnh Hoa bằng tuổi đã có thể dắt đệ đệ muội muội cùng chơi, hiểu chuyện thì biết giúp nhà rửa bát quét nhà, tới tháng sáu gặt lúa còn xách giỏ ra đồng nhặt lúa.
Còn Kim tiểu thiếu gia gần 5 tuổi vẫn như bé ngốc. Dương Cẩu Thặng vốn chẳng ưa Kim Nguyên, cảm thấy nếu không vì cậu thì mình đã chẳng bị bán vào Kim gia, rơi vào thân phận nô lệ cả đời, không thoát thân được.
Dương Cẩu Thẳng ở Kim gia không được ăn no, trong lòng tính sớm muộn cũng rời khỏi Kim gia. Tiểu thiếu gia này dễ lấy lòng, nếu không cũng chẳng hay chạy xuống thôn chơi với Thiết Đầu.
Trong mắt hắn, tiểu thiếu gia Kim gia là con trai ngốc nhà địa chủ, nhưng không thể phủ nhận cậu đẹp, mấy thôn quanh đó chẳng có đứa trẻ nào đẹp bằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!