Chương 39: (Vô Đề)

Dương Thuận vội vàng từ trên giường nhảy xuống, một tiếng sấm dội làm nó hoảng đến mức "a" một tiếng bật dậy.

Lúc thì kêu lúc thì la, sợ đến mức Kim Nguyên cũng run lẩy bẩy.

Dương Thuận mò được gậy đánh lửa châm đèn dầu, rồi lại như chớp chui trở lên giường trốn, bên ngoài gió rít mưa xối, sấm đánh ầm ầm vang dội.

Gió mưa cuốn từ khe cửa sổ ùa vào, cửa sổ lẫn đệm giường đều bị làm ướt.

"Dương Thuận, lại đây! Mau ôm đệm giường xuống!"

Dương Thuận bị dọa đến co rút trong chăn, Dương Thiên Thanh gọi hai tiếng cũng không động, tức đến mắng: "Đồ không có tiền đồ!"

Kim Nguyên vội vàng nhảy xuống, một chuyến lại một chuyến ôm đệm giường kéo ra.

Kim Nguyên rất thích cái đệm nhỏ của mình, nếu bị ướt thì cậu với Dương Thiên Thanh chẳng còn gì để ngủ.

Bên ngoài mưa gió quá lớn, người Dương Thiên Thanh cũng bị ướt đẫm, Kim Nguyên quấn chăn ngồi trên giường không tài nào ngủ được, bèn gọi: "Thiên Thanh ca ca, ngươi lại đây đi."

"Không sao, chờ gió nhỏ rồi sẽ qua."

Không biết bao lâu, bên ngoài gió mới nhỏ lại, giấy cửa sổ đều bị thổi rách, trên ván giường loang một mảng ướt, cả người Dương Thiên Thanh cũng ướt sũng.

Cảm thấy gió đã dịu, lúc này Dương Thiên Thanh mới buông lỏng tay. Kim Nguyên ngồi trên giường ngủ gà ngủ gật, nghe động tĩnh liền tỉnh, vội đưa khăn tay: "Thiên Thanh ca ca, lau đi."

Dương Thiên Thanh thay bộ y phục cũ, tùy tiện tìm một bộ khác mặc vào, cả người ướt lạnh đến run rẩy, phủ thêm chăn mới thấy khá hơn.

Kim Nguyên xích lại gần bên người hắn, bị khí lạnh trên người hắn làm run lên: "Thiên Thanh ca ca, ta sưởi cho ngươi."

Kim Nguyên nắm tay Dương Thiên Thanh, bàn tay nhỏ che lấy tay hắn truyền hơi ấm. Dương Thiên Thanh nhìn Kim Nguyên, muốn không mềm lòng cũng không được, lại liếc sang Dương Thuận đã ngủ say chẳng biết trời đất gì.

Giường Dương Thuận nhỏ, ba người không ngủ vừa, hơn nữa Dương Thiên Thanh lại chê nó lôi thôi nên chỉ ôm Kim Nguyên ngồi trên giường. Bên ngoài mưa gió dần ngớt, Kim Nguyên dựa vào Dương Thiên Thanh rồi ngủ thiếp đi.

Đèn dầu cũng dần tối lại, sáng hôm sau vừa dậy, cả sân viện hỗn độn.

Kim Nguyên cũng dậy sớm, Dương Thiên Thanh vừa động cậu liền tỉnh. Hai người mở cửa ra liền thấy trong sân đầy cỏ tranh rơi, lều bếp đã bị thổi chỉ còn mấy cây cột.

"A! Thiên Thanh ca ca, nhà chúng ta sập rồi!"

Dương Thiên Thanh thở ra: "Cũng may đồ ăn còn ở chính phòng."

Nếu không, trận mưa này có thể cuốn trôi hết thức ăn, đến mức chỉ còn uống gió Tây Bắc.

Dương Thiên Thanh vào nhà lôi Dương Thuận dậy: "Mau thu dọn sân."

Dương Thuận ngủ một đêm, thấy Dương Thiên Thanh thì co rụt cổ sợ bị mắng. Nó cũng chỉ vì quá sợ mới không giúp ôm chăn.

Bị túm dậy, nó cũng không dám nói gì, ngoan ngoãn theo dọn dẹp.

Cũng may Dương Thiên Thanh ngày ngày đều dồn dầu muối gạo mì cất trong chính phòng, vốn sợ người trộm, không ngờ lần này cũng nhờ thế mà tránh nạn, nếu không thức ăn đã bị nước cuốn trôi.

Lều bếp không chỉ bị sập mà tường viện cũng lở một mảng, phải mất vài ngày mới dọn xong.

Kim Nguyên cũng theo ôm cỏ tranh, tuy nhỏ nhưng làm việc chẳng trộm lười.

Dương Thiên Thanh cùng Dương Thuận dọn sạch bếp, bên trong vỡ mấy cái bát, may mà nồi còn nguyên. Nồi sắt rất quý, hỏng rồi cũng không có bạc mà mua.

Hàng xóm Vương Đại Trụ nghe động tĩnh cũng sang: "Thiên Thanh, nhà ngươi không sao chứ?"

"Trụ Tử thúc, không sao, chỉ là lều bếp bị thổi đổ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!