Chương 38: (Vô Đề)

Dương Thiên Thanh cười lạnh một tiếng: "Tùy ngươi."

Nói xong liền mang theo Kim Nguyên đi, thấy hắn không để ý tới mình, Dương Thuận hừ một tiếng, nghếch mũi lên trời, ném lại hai người, cất bước đi nhanh về phía trước.

Kim Nguyên nắm tay Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, Dương Thuận tức giận."

"Đừng để ý."

Dương Thiên Thanh còn không hiểu sao, chỉ là gần đây ngày tháng vừa khấm khá một chút, Dương Thuận liền lại không an phận, cố tình muốn gây chuyện.

Hôm nay lên huyện bán đồ rất nhanh, lúc trở về vừa đúng buổi trưa, Dương Thiên Thanh đặt sọt xuống liền nhóm lửa nấu cơm.

Ngày thường đều là Dương Thuận giúp nhóm lửa, hôm nay nó tức giận, vừa về đã trốn thẳng vào trong phòng, nằm trên giường hung hăng nghĩ: nó muốn tuyệt giao với Dương Thiên Thanh, hắn bá chiếm tiền đồng của nó, nó muốn tự nuôi sống mình!

Trong bếp Dương Thiên Thanh hô một tiếng: "Dương Thuận, ra nhóm lửa."

Dương Thuận ở trong phòng lớn tiếng gào: "Không đi! Lão tử không làm! Dương Thiên Thanh, lão tử nói cho ngươi biết! Lão tử đói chết cũng không ăn cơm của ngươi!"

Dương Thiên Thanh ha hả cười: "Ngươi tốt nhất là vậy."

Kim Nguyên chạy tới: "Thiên Thanh ca ca, ta giúp ngươi nhóm lửa."

Dương Thiên Thanh đẩy cậu ra ngoài: "Đi cho gà ăn, rồi thêm ít nước."

"Dạ~"

Kim Nguyên lon ton chạy đi, xách vạt áo hái cỏ, vừa làm vừa gặp Chu Tú Lan. Nàng hỏi: "Kim Nguyên, làm gì vậy?"

"Thẩm thẩm, ta cho gà ăn."

Chu Tú Lan cười: "Tiểu Kim Nguyên thật lợi hại, nhỏ như vậy đã biết cho gà ăn rồi."

Kim Nguyên được khen vui vẻ: "Thiên Thanh ca ca cũng khen ta lợi hại."

Chu Tú Lan bật cười, thấy tay áo cậu rách liền gọi: "Kim Nguyên, tay áo rách rồi, lát nữa đến đây, thẩm thẩm vá cho."

"Dạ~"

Kim Nguyên ôm thảo hạt chạy về chuồng gà, lại múc gáo nước đổ vào, xong còn ngồi xổm tìm trứng trong ổ rơm, vui vẻ bưng về: "Thiên Thanh ca ca, trứng gà."

Dương Thiên Thanh nhận lấy: "Đi ra ngoài chơi, chỗ này nóng."

Kim Nguyên không đi, mắt tròn xoe nhìn hắn đập trứng, một, hai, ba quả!

"Ca ca, ngươi muốn xào trứng gà sao? Ba quả liền nha!"

"Ừ, hôm nay xào trứng gà."

Trong phòng, Dương Thuận nghe vậy bụng tức đến căng phồng như ếch xanh. Ba quả trứng gà! Vì sao hôm nay nó không ăn cơm thì lại có trứng gà xào!

Một lát lại nghe tiếng đũa đánh trứng, càng ngồi không yên. Nó do dự có nên ra giúp nhóm lửa, nhưng nghĩ lại Dương Thiên Thanh hôm nay chỉ cho mình 2 văn tiền, tức chết! Lăn một vòng trên giường, nghiến răng nghiến lợi: "Lão tử mà ăn cơm của hắn, lão tử chính là cẩu!"

Kim Nguyên cũng thèm ăn, trong nhà gà mỗi ngày chỉ đẻ một quả, phần lớn còn bị phân chia, lần này ba quả liền, lại còn xào, cậu cứ đứng chết dí trước bàn bếp không đi. Một bên lò nhỏ còn đang nấu cơm, cậu rất biết ý thêm củi vào.

Hôm nay lên huyện được 50 văn, trừ cho Dương Thuận 2 văn, còn lại mua toàn đồ ăn. Cơm trắng nấu nhiều hơn, lại xào hai món: một đĩa trứng gà, một đĩa củ cải xào mỡ heo.

Mùi thơm lan ra, Dương Thuận trong phòng vừa đói vừa giận, lăn qua lộn lại. Nghe tiếng Dương Thiên Thanh gọi ăn cơm, nó tức đến mức đạp chân vào không khí.

Kim Nguyên chạy tới chạy lui bưng bát đũa, ngồi ngoan ngoãn chờ, đến khi Dương Thiên Thanh mang cơm ra mới động đũa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!