Dương Thiên Thanh không tin, liền ra cửa múc nước rửa mặt, Kim Nguyên lập tức tỉnh. Ngày thường Kim Nguyên toàn ngủ đến mặt trời lên cao, giờ này còn sớm lắm.
Dương Thiên Thanh "à" một tiếng: "Có phải ngươi đánh thức hắn không?"
Dương Thuận nào dám nhận, dẫn theo Kim Nguyên chẳng khác gì mang thêm cái tiểu vướng víu, "Không phải ta, thật sự không phải ta, là... là hắn bị mắc tiểu mà tỉnh!"
Kim Nguyên vừa ngáp vừa gật đầu lia lịa: "Ta muốn đi tiểu, ta muốn đi tiểu."
Kim Nguyên đã tỉnh, Dương Thiên Thanh muốn không dẫn cậu đi huyện phủ cũng không xong. Thấy cậu vừa ăn cơm vừa ngáp, Dương Thiên Thanh liền biết tiểu tử này chắc chắn đi không được xa.
Giờ đã vào hạ, cõng cậu trên lưng chẳng khác nào mang theo cái bếp lò nhỏ, Kim Nguyên nóng đến choáng, bản thân hắn cũng nóng đến choáng.
Dương Thiên Thanh thương lượng: "Kim Nguyên, hôm nay ngươi đến nhà thẩm Tú Lan chơi đi, trưa ta sẽ về ngay."
Kim Nguyên không chịu: "Ta cũng muốn đi, ta tự đi, ta chạy rất nhanh rất nhanh."
"Vậy ngươi đừng để ta phải cõng."
"Ta mới không để ca ca cõng đâu!"
Dương Thiên Thanh nhìn Dương Thuận không dám ngẩng đầu liền hiểu ngay, tám phần là nó đánh thức người. Lúc đi, hắn bảo Dương Thuận mang đồ, còn mình thì cõng giỏ tre, dắt tay Kim Nguyên cùng đi.
Kim Nguyên vừa ra khỏi thôn liền hớn hở nhảy nhót một đoạn, chẳng bao lâu đã chậm lại, thỉnh thoảng liếc Dương Thiên Thanh, muốn được ôm nhưng lại không dám mở miệng, sợ lần sau sẽ không được dẫn theo nữa.
Chạy lon ton phía sau như cái đuôi nhỏ, đi một lát liền bị bỏ lại: "Thiên Thanh ca ca, chờ ta một chút nha."
Cậu vội chạy lên, nhưng buổi sáng Dương Thuận buộc quần cho cậu hơi lỏng, chạy được vài bước thì ống quần trễ xuống, dẫm lên quần rồi ngã "ai da~" một tiếng.
Dương Thuận thấy dáng vẻ xui xẻo của cậu liền phá ra cười: "Ha ha, Kim Nguyên, mông ngươi lộ ra kìa!"
Chọc cho Dương Thiên Thanh đá nó một cái: "Đi xuống dưới hái lá sen đi."
Dương Thuận lập tức như con gà bị bóp cổ, không dám cười, đặt giỏ xuống ngoan ngoãn đi hái lá sen, trong bụng thầm than toàn bị sai sử.
Dương Thiên Thanh đi qua kéo Kim Nguyên dậy, tiểu tử này cũng không khóc, từ nhỏ ở Hạnh Hoa thôn đã lăn lộn quen rồi. Vừa đứng dậy thì quần càng tuột xuống đất.
Kim Nguyên lật đật kéo quần kêu: "Thiên Thanh ca ca, Dương Thuận là đại phôi đản, còn cười ta."
"Đá hắn là được."
Dương Thiên Thanh ngồi xổm buộc lại quần cho cậu, để giỏ xuống cho cậu chui vào. Kim Nguyên vốn đã chẳng muốn đi nữa, vội vàng bò vào ngồi yên.
Dương Thiên Thanh cõng giỏ lên, so với lần trước cõng cậu thì mát mẻ hơn nhiều.
Dương Thuận từ dưới rãnh bò lên, tay cầm lá sen đưa tới: "Nè."
Dương Thiên Thanh tiện tay đặt lá sen lên giỏ, Kim Nguyên ngồi trong đó khanh khách cười: "Thiên Thanh ca ca, lá sen này to quá nha."
Chọc Dương Thuận trợn mắt, thầm nghĩ ca nó đối xử với nhãi ranh này tốt thật!
Chưa vào thành, Kim Nguyên đã ngủ gật, lá sen che trên đầu, trong giỏ mát mẻ, ánh nắng chiếu không tới, một đường ngủ say đến ngáy o o.
Dương Thuận ở bên cạnh lẩm bẩm: "Ngủ như heo con ấy."
Nhưng không dám nói lớn, sợ bị Dương Thiên Thanh lại đá một cái, mông nó giờ vẫn còn đau lắm.
Kim Nguyên ngủ an ổn trong giỏ, Dương Thiên Thanh cõng thẳng đến Hòa Thiện Đường. Chu đại phu đang ngồi xem bệnh, thấy bọn họ đến liền gọi: "Lại đây, Tiểu Lục Tử, lại đây cân địa hoàng một chút."
Dương Thuận vội đặt giỏ xuống, địa hoàng đã bó gọn bằng cỏ: "Ở đây, ở đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!