Chương 35: (Vô Đề)

Dương Thiên Thanh nắm tay Kim Nguyên đi về nhà, Dương Thuận cũng lon ton theo sau.

Sắp tới chân núi, Dương Thiên Thanh liếc nó một cái: "Thức ăn cho gà hôm nay chưa rắc."

Dương Thuận âm thầm bĩu môi, trong lòng lầm bầm: chỉ biết sai khiến nó làm việc, sao không bảo Kim Nguyên? Dương Thiên Thanh dắt Kim Nguyên đi mất, để lại mình nó ở chân núi nhặt cỏ cho gà.

Trong nhà, quý nhất bây giờ chính là con gà mái, mỗi ngày đẻ một quả trứng, có khi dành riêng cho Kim Nguyên ăn, có khi bỏ thêm ít mỡ heo xào lên, ba người cùng chia nhau.

Kim Nguyên nắm tay Dương Thiên Thanh, nhảy nhót theo đường thôn. Từ xa đã nghe thấy tiếng bọn trẻ con chơi đùa, Kim Nguyên vừa định chạy lại liền khựng lại, rụt chân về.

Cách đó không xa, mấy đứa nhỏ đang đuổi nhau chơi. Dương Thiên Thanh nhìn ra, Kim Nguyên cũng muốn nhập cuộc, chỉ tiếc người ta lại chẳng ưa gì cậu.

Dương Thiên Thanh dắt Kim Nguyên đi tiếp. Mấy đứa nhỏ cũng trông thấy, nhưng chỉ nhìn chứ không làm ồn, thấy Kim Nguyên cũng không thèm để ý.

Kim Nguyên chợt buông tay Dương Thiên Thanh, quay đầu chạy lại: "Thiết Đầu!"

Mấy đứa bị cậu dọa cho lùi hẳn về sau một bước, sợ Kim Nguyên mà chạm vào thì thế nào cũng bị Dương Thiên Thanh đánh cho một trận. Dương Thiên Thanh xưa nay hung hăng lắm.

Thiết Đầu nhìn thấy, mặt đã sa sầm: "Làm sao?"

Kim Nguyên lấy từ túi nhỏ bên hông ra một viên kẹo leng keng, chìa tay bé xíu đưa cho: "Thiết Đầu, lần trước cảm ơn ngươi giúp ta nói chuyện, tặng ngươi cái này."

Đó là viên kẹo duy nhất trong ngày của Kim Nguyên. Bình thường Dương Thiên Thanh không cho cậu cầm, kẻo hai ngày đã ăn hết sạch. Mỗi ngày chỉ được một viên, hôm nay để trong cái túi nhỏ đeo bên hông.

Thiết Đầu thấy viên kẹo, nuốt nước miếng cái ực: "Thật sự cho ta sao?"

Kim Nguyên ngửa mặt, nghiêm túc gật đầu: "Cho Thiết Đầu đó."

Thiết Đầu lúc này mới nhận lấy, xụ mặt nói: "Đừng tưởng cho ta kẹo thì có thể chơi cùng chúng ta, bọn ta vẫn không chơi với ngươi đâu."

Bên cạnh, Nhị Cẩu Nhi cũng chen vào: "Thiết Đầu, ngươi lấy đồ của nó làm gì, thằng nhãi này hư lắm."

Dương Thiên Thanh đứng gần đó đá viên sỏi, "leng keng" một tiếng rơi xuống nước, Nhị Cẩu Nhi hoảng hốt rụt cổ, im thin thít.

Kim Nguyên tặng kẹo xong liền chạy về, ngẩng mặt cười tươi nhìn Dương Thiên Thanh, nắm tay hắn đi tiếp.

Thiết Đầu cầm viên kẹo trong tay: "Thật ra cũng không hư như vậy."

Nhị Cẩu Nhi hừ lạnh: "Đừng để nó lừa, ngươi quên lần trước đánh nhau, cuối cùng lại bị đổ lên đầu bọn ta, còn bị nó nháo tới mức đòi nhà ta một con gà. Lần này thì đừng hòng." Nó tức lắm, thấy Kim Nguyên là lại muốn đánh, chỉ là chẳng dám ra tay.

Tiểu Thạch Đầu nhỏ giọng: "Ta nghe nói là cha ngươi tự nguyện cho mà."

"Xằng bậy, cha ta sao lại cho hắn gà, rõ ràng là nó đòi."

Nhị Cẩu Nhi bôi xấu Kim Nguyên sau lưng, còn cấm bọn Thiết Đầu chơi cùng, gieo thêm sự ghét bỏ.

Viên kẹo leng keng Thiết Đầu nhận được chỉ bằng ngón tay cái. Lúc mua, Dương Thiên Thanh còn cố ý bảo người ta gõ nhỏ, để Kim Nguyên được ăn nhiều ngày.

Tuy viên kẹo không lớn, nhưng trong mắt trẻ con nông thôn lại là món ngon hiếm có.

Tiểu Thạch Đầu đã nhìn chằm chằm nửa ngày, Thiết Đầu vốn hào phóng, bèn nói: "Đi, tìm cục đá đập ra, chia mỗi đứa một ít."

Một viên kẹo nhỏ bị đập vụn thành mấy mảnh, mỗi đứa một phần. Chúng bỏ vào miệng, ngậm mãi không nỡ nhai. Tiểu Thạch Đầu vừa ăn vừa hít mũi: "Thật ra Kim Nguyên cũng không hư lắm, nó cũng chưa từng đánh bọn ta."

Nhị Cẩu Nhi bực bội: "Vượng Nhi đánh bọn ta chẳng phải cũng là nó đánh sao? Chỉ một viên kẹo mà đã mua chuộc được ngươi rồi, Tiểu Thạch Đầu, ngươi thật chẳng có tiền đồ."

Tiểu Thạch Đầu không dám cãi, nhưng Thiết Đầu thì không nhịn: "Ngươi dám bắt nạt Tiểu Thạch Đầu à, thử xem!"

"Ta bắt nạt nó khi nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!