Chương 30: (Vô Đề)

Dương Thiên Thanh chọc chọc nhãi con trong lòng, vốn là kẻ biết dỗ người.

Hắn thu dọn sạch sẽ người rồi ném lên giường, Kim Nguyên sớm đã mệt, ngoài miệng còn nói đói đói phải đợi ăn thịt, nhưng chớp mắt đã ngủ.

Một lúc lâu sau, Dương Hỉ tới, nói bên Kim gia đã sắp xếp ổn, người đều được chôn ở điền trang Kim gia.

Dương Hỉ còn kể ai đã qua giúp, Dương Thiên Thanh đáp tạ, Dương Hỉ mới yên tâm. Nhà ông vốn là tá điền của Kim gia, giờ loạn thành một đoàn, nếu là nhà khác thì còn thấy áy náy. Giúp Kim gia xong, trong lòng ông cũng thoải mái hơn.

"Nghe nói Kim tiểu thiếu gia bị đập đầu, còn ổn chứ? Nếu có gì thì ngươi nói với thúc một tiếng."

"Không sao, đã mời lang trung xem rồi, giờ đang nằm trong phòng ngủ."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."

Dương Hỉ nói thêm mấy câu rồi đi. Thời thế rối ren, không biết là họa hay phúc, dân đen bọn họ cũng chẳng cầu phú quý, chỉ mong ăn no mặc ấm là được.

Dương Thiên Thanh lại bận việc, dọn số lương thực mua về lên chính phòng, ban đêm còn khóa lại. Dương Thuận cũng theo phụ. Thấy hắn lấy đồ ra từ sọt, mắt Dương Thuận liền sáng.

"Về sau để ý che chở Kim Nguyên, ra ngoài cũng phải lo cho cậu ta, như lần này vậy. Buổi tối cho ăn thêm hai miếng thịt."

Dương Thuận nghe xong liền gật đầu lia lịa: "Ca, ngươi yên tâm!"

Dương Thiên Thanh rất ít khi dịu dàng nói với nó, lại còn cho nó thêm hai miếng thịt!

Dương Thuận mừng rỡ đến ngẩn người, nghĩ bụng nhãi con kia lần này không tố cáo mình, vậy sau này cũng không nên bắt nạt nữa.

"Ca, vậy dạo này có phải không cần nhịn đói nữa không?"

Giờ đang là lúc kết hạt, tuy không hiểu nhiều, nhưng nó từng nghe cha mẹ nói lương thực lúc này rất quý, nay còn loạn thế, hẳn lại càng đắt.

"Không phải nhịn, nhưng phải thường xuyên ăn cơm độn đậu."

Nghe đến cơm đậu, Dương Thuận nhăn mày. Nó chưa ăn nhiều nhưng cũng biết khó nuốt, chỉ nhà nghèo mới ăn cơm độn đậu, kê không đãi sạch còn lẫn các loại hạt đậu nấu chung.

Mùi vị vừa khó ăn vừa khó nhai, lại dễ đầy bụng, ăn nhiều thì mặt vàng gầy yếu. Dương Thuận chẳng thích chút nào.

Niềm vui vừa rồi tan biến, nó rầu rĩ, nghĩ bụng: cơm đậu khó ăn chết mất!

Kim Nguyên tỉnh lại, ngửi thấy mùi thơm, đã lâu rồi không được ăn ngon. Cậu khoan khoái xuống giường, xỏ giày chạy ra: "Thiên Thanh ca ca, ăn thịt!"

Trong bếp, Dương Thiên Thanh đang rán mỡ heo, một khúc thịt chỉ còn chút nạc, cắt ra để lát nữa xào rau, phần mỡ thì bỏ vào nồi nấu mỡ.

Dương Thuận cũng ngồi bên lò, mấy ngày nay cuối cùng được ăn ngon.

Nó thương lượng: "Ca, hôm nay cho ta ăn được không? Ta muốn ăn bột trắng được không, ngươi xem mặt mũi Kim Nguyên trắng bệch kìa."

Dương Thiên Thanh liếc nó một cái: "Biết rồi."

Dương Thuận muốn cười mà không dám, sợ ca đổi ý.

Dương Thiên Thanh vê bột, lại lấy nửa bát đậu đem sang nhà Vương Đại Trụ đổi nửa rổ cải thìa. Chu Tú Lan vốn không muốn nhận đồ của hắn, nhưng hắn để đồ xuống rồi đi ngay.

Tiểu tử kia mấy hôm không ăn ngon, hôm nay còn bị thương đầu, quả thật chẳng còn tinh thần, rau dại khó mà nuốt nên hắn đổi chút rau ngon đem về.

Nồi mỡ cũng đã xong, Dương Thiên Thanh lấy bình đựng mỡ.

Tóp mỡ vớt ra cho vào chén. Kim Nguyên đứng chỉ cao hơn bệ bếp một chút, hắn bận rửa rau nấu cơm, Kim Nguyên liền nhón chân lén trộm tóp mỡ ăn.

Cậu nhặt một miếng bỏ nhanh vào miệng, tóp mỡ đã nguội, cắn một cái, ngoài vàng giòn, trong béo ngậy, mỡ vỡ ra đầy miệng thơm lừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!