Dương Cẩu Thặng bị hai tiểu tư đè xuống, dù sức lực có lớn thì cũng chỉ là một đứa bé 8 tuổi, làm sao địch lại được hai người lớn.
Vừa cắn người ta một cái, trên mặt lại thêm một dấu tay, bị hai người ấn xuống sân giãy giụa mấy cái, suýt chút thoát ra được, Vượng Nhi hừ lạnh một tiếng: "Tìm sợi dây trói lại xem nó còn dám hung hăng nữa không."
Vượng Nhi vốn dặn dò tiểu tư trong nhà, Dương Lai Phúc nghe thấy tưởng là nói với mình liền vội bò dậy đi lấy dây, tìm một đoạn thừng gai mang tới, "Đại gia, thằng nhãi này gây họa, ngài muốn xử thế nào cũng được, tiểu nhân tuyệt không hé răng nửa lời."
Dương Cẩu Thặng bị trói tay rồi quăng xuống đất, Vượng Nhi hôm nay bị đá một cước, lửa giận dồn trong lòng, lúc ra khỏi điền trang còn cố ý xách theo roi ngựa, giơ tay liền quất mạnh xuống người Dương Cẩu Thặng, "Thằng ranh, chẳng phải giỏi lắm sao, kêu đi chứ!"
Từng roi từng roi quất xuống, áo quần vốn đã rách nát của Dương Cẩu Thặng bị đánh nát bươm, trên người đầy vết máu. Người xung quanh đứng xem có kẻ không nỡ phải quay đi. Dương Cẩu Thặng đúng là sao chổi, nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi.
Bọn hạ nhân Kim gia ra tay cũng quá tàn nhẫn, nhưng họ cũng chẳng dám mở miệng. Ai nấy đều là tá điền Kim gia, lần này lại là làm tiểu thiếu gia Kim gia bị thương, làm sao dám lên tiếng.
Dương Cẩu Thặng bị đánh đau đến toát mồ hôi đầm đìa, cắn môi không nói một lời. Trương thị bên cạnh nắm chặt tay, khó che giấu được sự hưng phấn trong lòng: đánh hay lắm, tốt nhất đánh chết đi, vừa bớt được một miệng ăn trong nhà, lại khỏi mang tiếng mẹ kế ác.
Vượng Nhi đánh đã tay mới thu roi, dùng tay áo lau mồ hôi, lửa giận lúc này mới bớt.
Dương Lai Phúc xoa tay: "Đại gia, phải đánh cho thật đau, không đánh thì chẳng nhớ, thằng nhãi ranh này sẽ lại dám gây chuyện trong nhà."
Dương Lai Phúc sợ Kim gia đòi bồi thường, thà đánh chết thằng nhãi ranh này còn hơn phải bỏ bạc, vốn trong nhà chẳng có mấy đồng, sao gã ta nỡ tiêu.
Vượng Nhi lấy từ trong ngực ra một tờ giấy: "Đây là khế bán thân, lão gia chúng ta nói, thằng Dương Cẩu Thặng này làm tiểu thiếu gia nhà ta bị thương, vậy mua về cho tiểu thiếu gia cưỡi làm ngựa."
"Cái này..."
Dương Lai Phúc không biết nói sao, trong lòng lại nổi chút vui mừng. Vốn sợ Kim gia đến đòi tiền, không ngờ còn được cho bạc. Thằng nhãi ranh này có muốn bán cũng chẳng ai mua, ai ngờ Kim gia lại chịu bỏ bạc ra mua chứ. Gã không dám tỏ ra quá vui, sợ bị người trong thôn chửi rằng Dương Lai Phúc gã bán con ruột.
Trương thị nghe thấy Kim gia muốn mua người, vội kéo tay Dương Lai Phúc, miệng nói: "Kim lão gia đối đãi hạ nhân rất tốt, Cẩu Thặng nhà ta qua đó còn sống sướng hơn ở nhà, đây là đi hưởng phúc."
Dương Lai Phúc cũng gật đầu: "Đúng đúng, trong thôn biết bao nhiêu nhà muốn vào điền trang làm việc, vẫn là Cẩu Thặng nhà ta có phúc."
Vượng Nhi chẳng buồn nghe vợ chồng này làm màu: "Ký tên, người chúng ta mang đi."
Dương Lai Phúc không biết chữ, cầm khế cũng chẳng đọc nổi. Nhà nghèo nào có bút lông, lại không nỡ cắn tay lấy máu điểm chỉ, thấy con trai lớn nằm hấp hối dưới đất, liền lấy máu trên người nó điểm dấu tay.
Vượng Nhi hơi ghét bỏ nhưng vẫn nhận lấy, rút từ người ra một góc bạc vụn ném sang. Khế này do phòng thu chi điền trang viết, mua một tiểu tử nông thôn thôi, lại là tá điền Kim gia, 2 lượng bạc đã là nhiều rồi.
Vượng Nhi lấy từ phòng thu chi 2 lượng bạc để mua người, giờ chỉ ném cho Dương Lai Phúc một góc chừng 1 lượng, còn lại yếm riêng một nửa.
Xong việc lại hả giận, Vượng Nhi mới chắp tay sau lưng bỏ đi, Dương Cẩu Thặng bị đánh đến nửa sống nửa chết, bị hai tiểu tư kéo đi.
Người đứng xem vẫn chưa tản, nhìn vợ chồng Dương Lai Phúc và Trương thị không biết nói gì, nhất thời im lặng. Người trong thôn cũng có kẻ muốn vào điền trang làm việc nhưng đó là đi làm thuê, đâu như nhà họ Dương bán thẳng con vào, đã vào là nô tịch, sau này sinh con cũng là nô tịch.
Trương thị thấy người trong thôn chưa đi, đảo mắt rồi kêu "ối" một tiếng, ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi khóc gào: "Ối, con trai khổ của ta ơi, sao lại gây ra đại họa thế này, ta biết ăn nói sao với mẹ ruột ngươi đây."
Người xem tản đi dần, ai cũng biết Dương Cẩu Thặng tính không tốt, Trương thị cũng chẳng phải người hiền lành, cha ruột thì khỏi nói, lòng dạ cong vẹo tận đầu thôn
Đợi mọi người đi hết, Trương thị mới bò dậy, vội đóng cổng rồi mò lên người Dương Lai Phúc: "Bạc đâu, bạc đâu, đưa ta xem."
Nhà tá điền nông thôn ít khi thấy bạc, gia nhân Kim gia tiện tay ném cho một góc bạc vụn mà mắt Trương thị đã sáng lên, moi từ người Dương Lai Phúc ra, cắn một cái: "Bạc, là bạc, phải 1 lượng đấy."
Trương thị vui mừng: "Không ngờ thằng nhãi ranh đó lại đáng giá thế."
Không chỉ được 1 lượng bạc, mà còn tống được kẻ chướng mắt đi, Trương thị mừng rỡ không thôi.
Dương Thuận vòng quanh chân mẹ nó: "Nương, nương, con muốn ăn thịt, ăn thịt!"
"Được, ăn! Quả là bạc trên trời rơi xuống!"
Dương Lai Phúc muốn lấy lại, Trương thị không chịu, gã ho một tiếng: "Giống gì đâu, vừa bán người xong đã ăn thịt, để người trong thôn biết thì nói gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!