Kim Nguyên "oa" một tiếng ôm chặt lấy chân Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, Thiết Đầu nói ghét ta!"
Trong mắt Kim Nguyên, Thiết Đầu, Nhị Cẩu, Tam Nha đều là tiểu đồng bọn tốt nhất, cậu cũng thích nhất chơi với Thiết Đầu, nào ngờ Thiết Đầu lại nói ghét cậu nhất!
Kim Nguyên ôm chân Dương Thiên Thanh khóc òa, không hiểu vì sao Thiết Đầu lại nói ghét mình, còn không chịu chơi cùng mình nữa.
Một bên Thiết Đầu thấy cậu khóc thì ngẩn người trong chớp mắt, rồi lại nghĩ người Kim gia vốn chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Cha mình bị ép buộc nặng nề, địa tô thì thu cao, năm trước lúc cắt lúa mạch cho Kim lão gia còn bị đánh mấy roi, đến giờ trên lưng vẫn còn dấu vết.
Mà Kim Nguyên cũng chẳng tốt đẹp, mỗi lần chơi cùng cậu, nếu chọc cậu không vui, Vượng Nhi liền cởi giày ra đánh bọn họ!
Nhưng vừa nói không chơi cùng lại thấy Kim Nguyên khóc thương tâm như thế, Thiết Đầu lại cảm thấy cậu có chút đáng thương. Nghe nói Kim gia không còn, chỉ còn lại mình cậu.
Dương Thiên Thanh bế nhóc con kia từ dưới đất lên, Kim Nguyên ôm cổ hắn khóc thảm, khiến mấy hộ quanh đó đều tò mò nhìn sang.
Dương Thiên Thanh ôm người đi luôn: "Đừng khóc, buổi trưa nấu trứng chim cho ngươi."
Khuôn mặt nhỏ của Kim Nguyên dụi vào vai hắn, áo Dương Thiên Thanh bị ướt mấy vệt. Dương Thiên Thanh thật sự chẳng có cách nào với tiểu tử này, cũng không hiểu sau này lớn lên sẽ thế nào, rõ ràng là một đứa chuyên biết làm người xiêu lòng.
Mềm mại, tròn trĩnh, cứ như tiểu cẩu mập, chui thẳng vào lòng người.
Kim Nguyên lau sạch nước mắt, ngừng khóc, bàn tay nhỏ ôm chặt lấy cổ hắn, khuôn mặt mềm mụp tựa lên vai không nói tiếng nào.
Dương Thiên Thanh ôm người đi, Thiết Đầu nhìn thấy Kim Nguyên khóc thương tâm, trong lòng có chút áy náy, lại thấy mình giống như tên vô lại.
Lúc đi ngang qua Thiết Đầu, Thiết Đầu lè lưỡi trêu chọc. Kim Nguyên liền né mặt không thèm nhìn. Thiết Đầu thấy mất hứng, lập tức chạy biến.
Trong thôn có không ít người bàn tán, Kim gia sụp đổ là chuyện tốt. Dù nhiều nhà cũng chết người, nhưng ruộng lúa mạch sắp đến ngày gặt, không còn ai thu địa tô, như vậy họ có thể ăn no bụng.
Dương Thiên Thanh ôm Kim Nguyên đi thẳng đến nhà Dương Hỉ. Dương Hỉ đang ngồi trong nhà thở dài ngắn dài, suy nghĩ xem có nên đi tìm thân thích mượn ít lương thực không, bởi mua thì giá quá đắt.
"Hỉ Tử thúc." Dương Thiên Thanh cất tiếng gọi.
Dương Hỉ đáp: "Thiên Thanh tới, có việc gì vậy?"
Dương Thiên Thanh đặt nhóc con đang đu bám mình xuống. Kim Nguyên lập tức dắt tay hắn, Dương Thiên Thanh đẩy nhẹ: "Chào đi."
Kim Nguyên vừa mới khóc một trận, đôi mắt ươn ướt, cái mũi hồng hồng, trên người mặc chiếc xuân sam màu vàng nhạt rách rưới, trông đáng thương vô cùng. Cậu mang theo giọng mũi ngoan ngoãn gọi: "Hỉ Tử thúc thúc."
"Ai, Kim Nguyên cũng tới."
Nghe có người vào sân, thê tử Dương Hỉ cũng đi ra. Vừa thấy là Kim Nguyên thì thần sắc có chút mất tự nhiên: "Kim... Kim tiểu thiếu gia tới, mau ngồi."
Tức phụ Dương Hỉ dọn cho Kim Nguyên một cái ghế nhỏ. Nhà bọn họ vốn là tá điền của Kim gia, thấy Kim Nguyên đến cứ nghĩ là muốn nói chuyện địa tô sau này. Dù Kim gia đã không còn ai, nhưng theo lý thì vẫn phải tính về phần Kim Nguyên.
Kim Nguyên không chịu buông Dương Thiên Thanh, cứ nắm tay hắn chặt không rời. Dương Thiên Thanh liền mở miệng: "Hỉ Tử thúc, ta tới muốn nói một chút việc của Kim gia."
Dương Hỉ cũng thấy khó xử. Hôm qua Dương Tam đã nói qua loại chuyện này, bảo không động tâm là giả. Nếu không còn Kim gia thu địa tô thì ngày tháng của họ sẽ dễ sống hơn. Nhưng nói cho cùng, đất đó không phải của nhà mình, trong lòng vẫn thấy giống như cướp đoạt của người ta.
Dương Hỉ thở dài: "Ta biết, nhà ta không phải loại người như vậy. Dù Kim lão gia không còn thì địa tô mùa xuân này chúng ta vẫn sẽ nộp, một phân cũng không thiếu."
Dương Thiên Thanh lắc đầu: "Hỉ Tử thúc, ta tới không phải để nói chuyện địa tô, nhưng cũng có liên quan. Ngài nghe ta nói hết đã."
"Ngươi nói."
Dương Hỉ biết Dương Thiên Thanh mang theo Kim gia tiểu thiếu gia lại đây, tất nhiên chuyện này liên quan đến Kim gia. Hắn ôm Kim Nguyên ngồi xuống ghế, Dương Hỉ dọn ra hai chén trà, trong chén của Kim Nguyên còn bỏ thêm ít đường cát hồng, đó là do lục lọi trong nhà còn sót lại, chưa bị cướp mất.
Dương Hỉ bưng qua: "Kim tiểu thiếu gia, ngươi uống chút nước đường."
Dương Thiên Thanh nhận lấy, đưa tận miệng Kim Nguyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!