Dương Thiên Thanh ăn cơm xong, nhân lúc rảnh rỗi liền nhóm lửa hong ấm gian đông phòng, ngồi xổm một bên bỏ thêm củi vào, tránh cho tiểu tử kia lại ngủ ra thêm một thân hồng ban.
Kim Nguyên thấy chơi vui liền chạy lon ton theo sau lưng Dương Thiên Thanh, cầm gậy chọc chọc chậu than. Dương Thiên Thanh liếc mắt, đánh một cái vào tay nhỏ đang nghịch ngợm, "Còn dám chơi lửa thử xem, ta đánh nát mông ngươi."
Kim Nguyên lúc này mới ném gậy đi, mắt to lập tức ngân ngấn nước, Dương Thiên Thanh chẳng buồn để ý, lạnh giọng: "Nín lại, ta đếm đến ba, một, hai..."
Kim Nguyên vội vàng hít mũi, thở hổn hển hai cái nuốt nước mắt trở vào, sau đó lại nhào thẳng vào ngực Dương Thiên Thanh, "Thiên Thanh ca ca, ta chưa ăn no."
Tiểu tử này rất biết làm nũng. Ở Kim gia, nếu muốn cái gì mà Kim lão gia hay Bạch phu nhân không đồng ý, cậu chỉ cần dụi đầu cọ cọ trong ngực người ta, tám chín phần là đạt được như ý muốn.
Kim Nguyên dụi đầu bên hông Dương Thiên Thanh hồi lâu, vẫn không nghe hắn đáp một câu. Lúc này mới ngẩng lên, tóc vốn đã xù, dụi thêm nửa ngày trong ngực người ta giờ lại càng xù tán loạn.
Cậu chớp mắt to, lại gọi: "Thiên Thanh ca ca, chưa ăn no."
"Ai bảo ngươi không chịu ăn, đói bụng thì tự chịu."
Kim Nguyên ủy khuất nghịch ngón tay, nhỏ giọng, "Thiên Thanh ca ca, đói bụng."
"Đói bụng thì ngủ."
Dương Thiên Thanh kéo chiếc giường tre nhỏ ra chỗ bóng cây, trải đệm đã phơi nóng hầm hập lên, xách thẳng người đặt nằm xuống: "Ngủ, không được nháo."
"Đói bụng."
"Nhắm mắt, muốn ăn gì thì ăn trong mơ."
"Thật không vậy?"
Kim Nguyên ngờ ngợ hắn lừa mình, nhưng buổi trưa quả thật chưa ăn no, đành ngoan ngoãn nằm xuống, nhắm mắt lại. Chẳng bao lâu đã ngủ say, miệng hé ra còn chảy một vệt nước miếng.
Dương Thiên Thanh cau mày, lấy khăn tay lau miệng cho cậu, thấy trời không còn sớm bèn chuẩn bị ra ngoài: "Dương Thuận, trông chừng nó, không cho chơi lửa, cũng không cho chơi nước."
"Ta không trông, dựa vào cái gì bắt ta trông nó."
Dương Thiên Thanh chẳng buồn nhiều lời, trừng mắt một cái, Dương Thuận lập tức ngoan ngoãn: "Biết rồi."
Dương Thiên Thanh lại ra ngoài bận việc, buổi chiều vẫn tiếp tục hỗ trợ đào hố chôn. Đừng nói Kim Nguyên chưa ăn no, ngay cả hắn cũng chỉ có một bát cháo loãng, ăn kèm thêm ít rau dại mới lưng bụng mà thôi.
Buổi chiều có tin người đi huyện phủ dò xét đã về. Hạnh Hoa thôn cách huyện Hà Thanh cũng không xa, tầm một canh giờ đường. Ngày thường người trong thôn muốn đi huyện mua đồ, trời chưa sáng đã phải lên đường, nói gần chẳng gần, nói xa cũng chẳng xa.
Vài hán tử nói: "Nghe Lục Tử bảo, huyện phủ bên kia cũng gặp nạn, có người kéo vào cướp đồ, nhưng bọn chúng đi rồi."
Nghe vậy, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Đi rồi thì tốt, nếu còn ở lại thì khó mà sống yên ổn.
Dương Tam hỏi: "Nhưng có nghe được kia đám người là ai không? Ta đều là dân chúng Đại Chiêu triều, nào có chuyện một nhà giết một nhà."
"Cái này Lục Tử nói không hỏi thăm ra được. Hiện tại bên ngoài loạn thành một đoàn, nghe nói mấy vị Vương gia đều phản, ngươi giết ta, ta giết ngươi, tranh đoạt địa bàn, nơi nào còn phân rõ ai với ai nữa."
Mọi người nhao nhao dựng tai nghe, "Đang yên đang lành sao lại phản?"
Dương Hỉ thở dài: "Tiểu hoàng đế không phải mới đăng cơ hai năm thôi sao? Nghe đâu có người xúi muốn tước phiên, hắn liền phái binh đi giết vị yếu nhất là Văn Thân vương, các Vương gia khác nghe tin thì nhao nhao tạo phản."
"A?"
Dương Thiên Thanh nghe xong cũng đã hiểu. Niên hiệu vừa đổi được hai năm, tân hoàng mới 14 tuổi đã đăng cơ, đến nay mới 16. Không biết nghe ai xúi mà đòi tước phiên, vừa ra tay liền chọn đúng Văn Thân vương yêu thi thư họa. Kết quả mấy vị thân vương còn lại liền đồng loạt phản, hiện tại cũng chẳng rõ rốt cuộc ai đánh ai.
Dương Thiên Thanh hỏi: "Hỉ Tử thúc, vậy giá lương thực ở huyện phủ ra sao?"
"Lục Tử nói lương thực bây giờ đắt lắm, trước đây một đấu gạo 25 văn, hiện tại đã thành 150 văn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!