Dương Thiên Thanh bảo Dương Thuận đi rửa chén, Dương Thuận giận mà không dám nói, dựa vào cái gì bắt nó rửa, sao không gọi nhãi ranh Kim Nguyên kia đi rửa chứ!
Dương Thiên Thanh xách cái sọt chuẩn bị ra ngoài giúp việc, Kim Nguyên vẫy bàn tay nhỏ chào hắn: "Thiên Thanh ca ca, ngươi về sớm một chút nha."
"Biết rồi, cứ ở trong sân, không được đi ra ngoài."
"Biết mà, Thiên Thanh ca ca ~"
Dặn dò Kim Nguyên xong, Dương Thiên Thanh lại quay sang nói với Dương Thuận: "Không được động vào hắn."
Dương Thuận cúi đầu rửa chén, ậm ừ một tiếng, không biết là nghe hay là không phục.
Dương Thiên Thanh mang đồ ra cửa, thấy Kim Nguyên đứng ở cổng cười tủm tỉm tiễn hắn, trong lòng liền khoan khoái vài phần, quả thực thuận mắt hơn nhãi ranh Dương Thuận kia nhiều.
Dương Thiên Thanh vừa đi, trong viện chỉ còn Kim Nguyên với Dương Thuận. Kim Nguyên cũng không định để ý đến Dương Thuận, Thiên Thanh ca ca đã dặn không được ra ngoài, cậu liền ngoan ngoãn chơi trong sân.
Chỗ chân tường bên cửa chính có một ổ kiến, Kim Nguyên cầm que nhỏ chọc đùa lũ kiến, trời nắng chang chang mà cậu ngồi xổm dưới đất chơi cũng không thấy nóng.
Dương Thuận nhìn cậu hừ một tiếng, mặc bộ quần áo vải lụa màu vàng hạnh kia, trông cứ như tiểu thiếu gia Kim gia, vậy mà còn dựa vào nhà nó nuôi.
Kim Nguyên tuy quay lưng về phía Dương Thuận, nhưng nghe thấy nó hừ một tiếng thì cũng hừ lại một tiếng.
Xú Dương Thuận, hôm qua dám ấn cậu xuống đất đánh. Chờ cậu lớn, vóc dáng cao hơn Dương Thuận, cậu cũng phải đè Dương Thuận xuống đất mà đánh, hung hăng đánh, đánh đến mông nó nở hoa mới hả giận!
Dương Thiên Thanh theo mọi người trong tộc cùng đi, kéo thi thể chôn cất, cả Dương Lai Phúc và Trương thị cũng được bọc trong tấm chiếu lác mà chôn ở bờ ruộng nhà họ Dương.
Trên mặt mọi người đều phủ một tầng mây đen, lặng lẽ làm việc, đến khi chôn cất nhà ai, người thân còn sống quỳ trước mộ khóc rống một trận. Đừng nói bên ngoài thôn có nhà khóc mấy ngày không dứt, ngay trong thôn này tiếng khóc cũng chưa từng ngừng lại.
Tai họa lần này trong thôn đã cướp đi không ít mạng người, từ già trẻ lớn bé, nữ nhân đến nam nhân, chỉ cần chạy trốn chậm thì đều hóa thành oan hồn dưới đao.
Dương Hỉ thở dài một hơi, chống xẻng lau mồ hôi trán: "Cũng không biết huyện phủ bên kia thế nào rồi, mấy thôn quanh đây đều bị cướp, cũng chẳng rõ quân lính từ đâu tới."
Một hán tử khác tên Dương Tam Nhi nói: "Chỉ mong đừng lại đây, nếu không cuộc sống này biết làm sao mà qua nổi."
Những hán tử trẻ tuổi cùng ở tộc Dương gia đều mang cuốc xẻng ra hỗ trợ, nhà khác trong thôn cũng giống như bọn họ, đều bận rộn an táng người thân. Từ hôm qua đến nay, tiếng khóc vẫn chưa từng ngớt.
Dương Thiên Thanh vừa làm vừa nghe bọn họ nói chuyện, nghe rằng trong thôn đã phái người lên huyện phủ dò tin tức. Các nhà có thân thích thì vội vàng chạy đến nương nhờ, mượn gạo mượn lương. May mà lúa mạch ngoài đồng sắp được thu, gắng gượng thêm ít ngày cũng không đến nỗi đói chết người.
Dương Tam vốn là tá điền của Kim gia, hôm qua nghe Dương Hỉ nói, tiểu thiếu gia Kim gia đã được Dương Thiên Thanh mang về.
Gã ngoảnh sang gọi Dương Thiên Thanh một tiếng: "Cẩu Thặng Nhi, bảo bối cục cưng kia của Kim gia ngươi thật sự cũng mang về rồi à? Ngươi có ngốc không, một thằng choai choai như ngươi mà nuôi nổi hai cái miệng? Nghe lời thúc, sớm tính đường đi thôi."
Dương Thiên Thanh từ trong huyệt mộ bưng đất ra, mồ hôi ướt đẫm, ngẩng đầu nhìn Dương Tam đáp: "Ta tên là Dương Thiên Thanh."
"Được được được, ngươi tên Dương Thiên Thanh, Dương Thiên Thanh là được rồi."
Dương Tam không buồn nói thêm với hắn, quay sang nói với Dương Hỉ: "Ngươi nói xem, Kim gia giờ chẳng còn ai, chúng ta cày đất Kim gia thì có phải không cần nộp tô nữa không?"
Dứt lời, mấy hán tử trẻ khác cũng nhìn qua. Trong số họ có không ít người đều là tá điền của Kim gia. Kim Tông Lâm đã chết, vậy còn ai thu địa tô? Nhưng đời cha qua thì con kế thừa, chẳng lẽ không còn tiểu thiếu gia Kim gia sao? Chỉ là tiểu thiếu gia tuổi còn nhỏ, làm sao trụ nổi cả nhà lớn.
Dương Hỉ hừ một tiếng: "Dương Tam, ngươi nói cái gì vậy? Người ta mới chết chưa được hai ngày, ngươi đã nghĩ tới chuyện này rồi."
Dương Tam không phục, hừ lại một tiếng: "Thì sao, ta chẳng qua nói ra cái mà trong lòng ai cũng nghĩ thôi. Kim gia sớm muộn gì cũng tàn lụi, Kim Tông Lâm đã chết, thì còn nói gì nữa."
Dương Thiên Thanh từ hố đất bò lên, nói: "Bạch phu nhân vẫn còn sống."
Nghe vậy, Dương Tam cuống quýt hỏi: "Cẩu Thặng Nhi, ngươi nói thật sao!"
Nếu Kim gia chết sạch thì tốt quá, để lại mỗi một thằng nhóc con cũng chẳng sao, mọi người không nộp tô thì cũng chẳng ai làm gì được. Nhưng nếu Bạch phu nhân vẫn còn, vậy thì không dễ rồi, chờ nàng trở về thì đất đai vẫn thuộc Kim gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!