Chương 25: (Vô Đề)

Tuy nhiên Kim Nguyên rất nhanh đã cao hứng trở lại, cậu là một tiểu hài tử rất dễ nuôi, tuy rằng trước kia ở Kim gia được nuông chiều quá, nhưng trải qua một phen thế này cũng hiểu phải ngoan ngoãn nghe lời.

Kim Nguyên vừa nghĩ liền lại vui vẻ, níu áo Dương Thiên Thanh giục: "Thiên Thanh ca ca, vậy ngươi mau mau nấu cháo đi."

Hôm qua cậu chỉ ăn mấy miếng lá rau dại, uống vài ngụm canh, nửa đêm đói đến mức bụng réo cồn cào, lăn qua lộn lại ngủ không nổi, còn gọi Dương Thiên Thanh dậy dắt đi tiểu. Sáng sớm, cậu đã ngồi ở thềm cửa ngóng trông, mong ca ca "đi săn" trở về.

Giờ nghe nói sắp có cháo ăn, cậu mừng rỡ khôn xiết, túm tay áo Dương Thiên Thanh kéo thẳng về phía bếp.

Dương Thuận nghe có cái ăn cũng vui mừng, chẳng cần Dương Thiên Thanh gọi đã chủ động chạy đi nhóm bếp. Hôm qua vừa bị Dương Thiên Thanh dạy cho một trận, giờ chẳng dám khi dễ Kim Nguyên nữa. Buổi sáng chỉ có hai đứa ở nhà, nó cũng chỉ dám trừng mắt dọa nạt, tuyệt không dám động thủ, sợ đến tối bị ca ca tống ra ngoài cửa.

Ba người cùng quây quanh bếp. Dương Thiên Thanh lấy hai nắm gạo bỏ vào nồi đất nấu, Dương Thuận ngồi chồm hổm bên bếp nhóm lửa, còn Kim Nguyên tuy chẳng giúp được gì cũng lon ton ngồi một bên dòm chằm chằm.

Dương Thiên Thanh đậy nắp nồi, quay lại nhìn Kim Nguyên, hơi nhíu mày: "Kim Nguyên, lại đây."

Kim Nguyên đứng lên, ngơ ngác nhìn: "Thiên Thanh ca ca, sao vậy?"

Nghe lời bước đến trước mặt, Dương Thiên Thanh nâng cằm cậu xem xét, chỉ thấy trên cổ nổi một mảng đỏ, lại cởi áo ra, phát hiện khắp người toàn những vệt đỏ chấm chấm.

"Có ngứa không?"

Kim Nguyên gật đầu: "Ngứa, ca ca, ngươi giúp ta gãi gãi."

Dương Thiên Thanh cau mày, không rõ chuyện gì. Hôm qua tắm rửa cho cậu, mấy nốt đỏ đã lặn đi, sao sáng nay lại nổi thêm từng mảng. Chẳng lẽ sinh bệnh? Trên tay hắn vốn không có tiền, nếu tiểu tử này lỡ mắc bệnh, bạc trong nhà e rằng bị vét sạch, ba người cũng chỉ còn uống canh rau dại qua ngày.

"Ta dẫn ngươi đi xem lang trung."

Trong thôn, lang trung bắt mạch một lần cũng phải 5 văn tiền, nếu kê thêm thuốc thì chẳng biết còn tốn bao nhiêu nữa.

Dương Thiên Thanh lấy cái sọt, nhấc bổng Kim Nguyên đặt vào trong, sợ dọc đường còn nhiều cảnh hỗn loạn, lỡ làm cậu sợ.

Kim Nguyên ngồi trong sọt lại tỏ ra khoái chí, vịn vào thành mà reo: "Thiên Thanh ca ca, chúng ta đi đâu vậy?"

Dương Thiên Thanh ấn nó ngồi xuống:

"Ngồi yên, ra ngoài rồi không được mở to mắt."

"Ò."

Kim Nguyên ngoan ngoãn co người ngồi trong, chỉ ló cái đầu nhỏ. Dương Thiên Thanh cõng ra khỏi cửa.

Dương Thuận thấy cảnh ấy thì mắt trừng trừng nhìn theo cái sọt, trong bụng ấm ức. Dựa vào cái gì mà Kim Nguyên được ca ca cõng? Nó lớn như vậy rồi, Dương Thiên Thanh chưa từng cõng nó bao giờ, rõ ràng nó mới là đệ đệ ruột kia mà!

Đi ngang qua Vương gia, Chu Tú Lan đang quét sân, ngẩng đầu hỏi: "Thiên Thanh, đi đâu đó?"

Nếu là trước kia, hiếm ai chịu nói chuyện với hắn, mà hắn cũng mừng được yên thân, người ta không để ý thì hắn cũng chẳng quan tâm. Giờ Chu Tú Lan mới hôm qua còn cho nửa túi gạo, Dương Thiên Thanh dừng lại đáp: "Đưa Kim Nguyên đi xem lang trung."

Chu Tú Lan đối với Kim Nguyên ấn tượng rất tốt, hôm qua tiểu gia hỏa còn nhào vào lòng nàng khóc oa oa, nhãi con xinh đẹp như vậy, ai mà nỡ đẩy ra cho được.

Tuy là tiểu thiếu gia Kim gia, nhưng nhà nàng vốn không phải tá điền của Kim lão gia, nên đối với Kim lão gia cũng chẳng chán ghét đến thế. Nàng hỏi: "Làm sao vậy, ta nhìn một chút."

Chu Tú Lan nhấc chân đi ra cửa, cúi đầu liền thấy trong sọt có một nhãi con ngồi xổm, ngẩng đầu nhìn nàng cười, để lộ ra một loạt răng sữa trắng đều: "Thẩm thẩm."

Chu Tú Lan bất giác mỉm cười, giọng nói cũng dịu hẳn đi: "Kim Nguyên, làm sao vậy, chỗ nào không thoải mái?"

"Thẩm thẩm, Kim Bảo Nhi ngứa."

Dương Thiên Thanh cũng nói: "Trên người nổi đỏ, hôm qua đã lặn bớt, hôm nay lại nổi lên."

Kim Nguyên ngẩng cổ nói chuyện với Chu Tú Lan, vệt đỏ trên cổ nàng trông thấy rõ ràng, nàng đưa tay nâng cằm mũm mĩm của cậu lên xem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!