Kim Nguyên khó được lúc không thương tâm, tiểu hài tử ngây thơ mờ mịt, giờ đang ngồi xổm dưới bóng râm, cầm cây gậy nhỏ chọc đàn kiến chơi.
Thấy trong nhà không có ai, Dương Thuận liền bước nhanh lên, một phen đẩy ngã Kim Nguyên xuống đất. Kim Nguyên bị đẩy ngồi phịch dưới nền, trong chốc lát còn chưa kịp phản ứng.
Dương Thuận tuy không dám ra cửa, nhưng tính tình vẫn hung hăng như cũ, trước đây khi Dương Thiên Thanh ở nhà thì thường cố ý gây sự, khiến Dương Lai Phúc và Trương thị chẳng ít lần đánh mắng Dương Thiên Thanh. Lúc này vừa thấy Kim Nguyên không vừa mắt, liền cố ý bắt nạt cậu.
Kim Nguyên ngồi bệt trên đất, cũng biết mình bị khi dễ, bèn hung hăng nhe răng nanh với Dương Thuận: "Không được đẩy ta!"
Dương Thuận giơ tay chỉ thẳng vào mũi Kim Nguyên: "Ngươi cút khỏi nhà ta! Ta mới không cần ngươi ở trong nhà ta. Cha ngươi là đại phôi đản, ngươi cũng là đại phôi đản! Ngươi còn dám ăn vụng gà nhà ta!"
Kim Nguyên vừa nghe liền tức giận, lập tức bò dậy, cúi đầu húc thẳng về phía Dương Thuận.
Dương Thuận cao hơn Kim Nguyên, vóc dáng lại chắc nịch, thường ngày chạy nhảy khắp thôn, Kim Nguyên húc mạnh một cái cũng chỉ khiến nó lùi lại một bước, còn chính mình lại ngã dập mông xuống đất.
Dương Thuận thấy Kim Nguyên dám đánh trả thì càng tức giận, liền nhào tới, cưỡi lên người cậu. Hai đứa trẻ lăn lộn một đoàn trên mặt đất, Kim Nguyên bị đè dưới không vùng lên nổi, nhưng vẫn giơ nắm tay nhỏ ra sức đấm loạn vào người Dương Thuận: "Đánh ngươi! Đánh ngươi!"
Dương Thuận cũng giơ tay đánh trả, một bạt tai rơi xuống người Kim Nguyên. Lúc này nó mới để ý Kim Nguyên đang mặc bộ xiêm y của mình, đó là bộ tốt nhất, trên áo không có lấy một miếng vá. Nghĩ đến việc đồ nhãi con này dám mặc xiêm y của mình, nó tức càng thêm tức.
Dương Thuận càng sinh khí, cưỡi trên người Kim Nguyên, vừa đánh vừa kéo áo cậu: "Cởi xiêm y của ta ra! Cởi ra!"
Kim Nguyên bị đè bên dưới, bốn chân quẫy đạp như con rùa nhỏ. Cậu ở Kim gia từ nhỏ được cưng chiều, tính tình cũng không phải hiền lành gì, có khi Vượng Nhi làm cậu không vui cũng dám giơ chân đá lại, chưa từng có ai dám khi dễ cậu như vậy.
Kim Nguyên a a la hét, tay chân đá loạn, nắm tay nhỏ liên tục nện lên người Dương Thuận. Nhưng sức lực nhỏ, rơi trên người Dương Thuận chẳng đau bao nhiêu, ngược lại càng chọc cho Dương Thuận tức giận.
Dương Thuận vừa đánh Kim Nguyên vừa kéo xiêm y của cậu, hai đứa trẻ nhỏ lăn lộn thành một đoàn. Kim Nguyên bị đánh đến oa oa khóc lớn, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, nhưng vẫn không quên giơ nắm tay nhỏ tiếp tục đánh trả.
Nhà bên cạnh, Vương Đại Trụ nghe thấy động tĩnh. Lúc này nhà hắn may mắn còn nguyên vẹn, người nhà bình an, nhà cửa không bị thiêu, coi như trời thương. Hắn và tức phụ đang thu dọn cái sân bị lật tung, thì nghe vách bên kia vang lên tiếng trẻ con khóc la om sòm.
Vương thẩm nói: "Đại Trụ, đi sang bên cạnh xem thử, có phải Cẩu Thặng Nhi với Thuận Tử đang đánh nhau không? Đáng thương thay, hai vợ chồng Dương Lai Phúc đều chẳng còn mạng."
Buổi sáng Vương Đại Trụ vào thôn dò tin tức, về nói cho tức phụ biết Dương Thiên Thanh đã trở về, nhưng lại quên kể chuyện đại tiểu tử Dương gia mang cả tiểu thiếu gia Kim gia về cùng.
Nhà Vương Đại Trụ vốn sống không tồi, có hơn mười mẫu ruộng, chẳng phải tá điền Kim gia, mỗi năm nộp thuế xong vẫn còn để dành được ít bạc.
Vương Đại Trụ vừa nghe thanh âm kia liền biết không phải Dương Thiên Thanh hay Dương Thuận: "Hẳn là tiểu thiếu gia Kim gia đang khóc, ta đi xem một chút."
"Tiểu thiếu gia Kim gia? Là con trai Kim Tông Lâm sao?"
"Không phải hắn thì còn ai nữa, Kim gia cũng bị đám loạn quân kia cướp sạch, đại tiểu tử Dương gia mang nó về."
Vương thẩm cũng nhận ra tiểu thiếu gia Kim gia, nghe trượng phu nói vậy liền buông việc trong tay: "Đại Nữu, Nhị Nữu, hai đứa ở nhà, cha nương sang Dương gia xem thử."
Hai khuê nữ Vương gia vội đáp, dù mẹ có cho đi cũng chẳng dám, bên ngoài thi thể còn chưa dọn sạch. Hôm ấy loạn quân xông vào, cha mẹ kéo hai đứa một mạch chạy lên núi, giờ nghĩ lại vẫn còn kinh hồn bạt vía.
Vương Đại Trụ cùng vợ là Chu Tú Lan đi qua, vừa bước vào sân đã thấy hai đứa nhỏ quần thảo một đoàn, Kim Nguyên bị đè dưới đất, đánh đến không vùng vẫy nổi.
Vương Đại Trụ "ai u" một tiếng, túm lấy Dương Thuận kéo ra: "Ngươi đánh nó làm gì hả?"
Chu Tú Lan vội đỡ Kim Nguyên đang nằm trên đất, khóc nước mũi nước mắt tèm nhem: "Nha, mặt mũi đều bị cào xước cả rồi."
Kim Nguyên bị bắt nạt không nhẹ, xiêm y bị xé rách, trên mặt còn vài vết cào, cả người lấm lem, khóc càng thêm dữ.
Trước đây Chu Tú Lan từng thấy Kim Nguyên, chỉ là nhìn từ xa không rõ, chỉ biết tiểu thiếu gia Kim gia trắng trẻo, so với hai khuê nữ nhà nàng còn trắng hơn. Giờ lại nhìn gần, quả thực tiểu thiếu gia này sinh ra rất đẹp, khóc càng khiến người ta muốn ôm dỗ.
Chu Tú Lan dùng ngón tay cái lau nước mắt cho Kim Nguyên: "Được rồi, đừng khóc, đừng khóc."
Kim Nguyên nào từng bị cưỡi lên người mà đánh, lúc này vừa đau vừa tủi, khóc oa oa, nước mắt rơi kín cả mặt, chẳng còn thấy rõ trước mắt là ai, chỉ biết có người dịu dàng, liền nhào vào lòng nàng gào khóc.
Chu Tú Lan khẽ thở dài. Ai ôm đứa nhỏ xinh đẹp thế này cũng chẳng nỡ đẩy ra, huống chi nàng lại là một người mẹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!