Chương 21: (Vô Đề)

Kim Nguyên ở thôn Hạnh Hoa ai mà không biết, trong thôn hơn phân nửa hộ gia đình đều là tá điền của Kim gia, mà Kim Nguyên chính là bảo bối duy nhất của Kim lão gia.

Kim Nguyên cũng nhìn thấy người kia, theo bản năng như con thú nhỏ nhận ra người nọ không thích mình, bèn nép ra sau lưng Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca."

"Không sao đâu."

Dương Thiên Thanh đưa tay xoa khuôn mặt nhỏ của Kim Nguyên, khuôn mặt ấy mịn màng trơn láng, quả nhiên giống như thứ tơ lụa hảo hạng nhất. Từ lâu hắn đã muốn nắn xoa khuôn mặt này, chỉ là trước đây nó vốn là mặt của một tiểu thiếu gia.

Dương Thiên Thanh đứng thẳng lưng: "Trụ Tử thúc, Kim gia không còn ai, giờ Kim Nguyên theo ta sống."

"Ngươi còn là một tiểu tử choai choai, làm sao nuôi nổi nó. Nghe thúc nói này, sớm lo liệu cho nó đi thôi."

Vương Đại Trụ là hàng xóm, chỉ cách Dương gia một con đường nhỏ, chuyện của Dương gia so với ai khác ông ta đều hiểu rõ. Tuy danh tiếng của Dương Thiên Thanh trong thôn chẳng tốt đẹp gì, nhưng phần nhiều cũng do Trương thị gieo tiếng xấu.

Người ta vẫn nói: có mẹ kế ắt có cha kế. Danh tiếng của Dương Thiên Thanh chẳng hay, cũng không phải hoàn toàn do lỗi hắn.

Kim Nguyên vừa nghe thấy người này định để Dương Thiên Thanh vứt bỏ mình, lập tức trốn sau lưng hắn, len lén trừng mắt nhìn đối phương. Đại phôi đản, không thích!

Vừa thấy người nọ lại gần, Kim Nguyên giống như chú mèo nhỏ bị kinh hãi, vội vàng trốn sau chân Dương Thiên Thanh, làm như không thấy.

Dương Thiên Thanh lắc đầu: "Trụ Tử thúc, giờ Kim gia chỉ còn lại mình cậu ta, không ai chăm sóc thì chẳng khác nào con đường chết. Ta đã nói sẽ trông nom một thời gian, sau này sẽ đưa đi tìm nương nó. À, đúng rồi, giờ ta đã có tên, gọi là Dương Thiên Thanh."

"Thôi được, nhưng ngươi cũng đừng ngốc nghếch mà muốn nuôi nó cả đời. Người không thân không thích, Kim lão gia cha nó cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp." Vương Đại Trụ tự cho là hảo tâm nhắc nhở, để thằng nhóc này khỏi dại dột nuôi con người khác.

Kim Nguyên nghe thấy ông ta nói cha mình không phải thứ gì tốt, liền ló đầu ra, để lộ hai chiếc răng nhỏ: "Không cho ngươi nói cha ta!"

Vương Đại Trụ "hừ" một tiếng: "Đứa nhóc này còn hung dữ ghê."

Dương Thiên Thanh lập tức ấn đầu Kim Nguyên xuống. Nhóc con này tuy mềm mại nhưng không thể đụng đến cha nó, vừa nhắc đến cha liền nhe răng muốn cắn người. "Ta biết rồi, Trụ Tử thúc."

Vương Đại Trụ thở dài: "Giờ bọn họ đã đi, ta về gọi người trong thôn xuống núi. Trong thôn chết không ít người, cha mẹ ngươi cũng chẳng còn, tất phải thương lượng chuyện an táng. Đến lúc đó ngươi cũng đến nghe một chút."

"Đã biết, đa tạ Trụ Tử thúc."

Ông ta lại nhắc thêm một câu, Dương gia giờ chỉ còn hai đứa trẻ, Dương Lai Phúc và Trương thị đều đã mất, hai đứa nào có sức mà đào hố chôn người. Lần này trong thôn chết nhiều, đến lúc đó tráng đinh đều phải ra tay.

Dặn dò xong, Vương Đại Trụ liếc nhìn Kim Nguyên một cái rồi đi. Đợi họ đi ra khỏi cửa, Kim Nguyên từ sau lưng Dương Thiên Thanh thò ra, lè lưỡi sau lưng người ta.

Dương Thiên Thanh kéo cậu trở vào: "Được rồi, ở nhà ngoan, đừng chạy lung tung. Ta lên núi hái chút rau dại."

Kim Nguyên không chịu, cậu biết lúc đầu Dương Thiên Thanh không muốn nhận mình, vừa rồi người kia còn xúi hắn vứt bỏ, giờ cậu càng sợ hắn bỏ rơi mình, cứ kéo áo hắn: "Thiên Thanh ca ca, ta cũng đi."

"Bên ngoài có người chết, ngươi không sợ sao?"

Kim Nguyên lúng túng, đúng là cậu sợ, nhưng vẫn muốn theo: "Thiên Thanh ca ca, ta... ta che mắt lại."

"Thôi được."

Trong nhà đã nghèo đến nỗi chẳng còn hạt gạo, huyện phủ bên kia tình hình ra sao cũng chẳng rõ, muốn mua chút lương thực cũng không được. Ruộng lúa mạch nhanh nhất cũng phải đến tháng sáu mới chín, còn một tháng nữa, chẳng lẽ phải chết đói.

Dương Thiên Thanh định hái thêm nhiều rau dại cho đủ ăn mấy ngày, đỡ phải ngày nào cũng lên núi. Hắn tìm cái sọt, nhìn nhìn sọt rồi lại nhìn nhãi con bên chân mình, bèn xách Kim Nguyên nhét vào trong: "Không được quậy phá."

Kim Nguyên ngoan ngoãn gật đầu: "Ta biết rồi, biết rồi."

Dương Thiên Thanh cõng sọt ra ngoài, Dương Thuận lúc này vẫn đứng phơi nắng như khúc gỗ, không dám bước ra cửa.

Dương Thiên Thanh đi về phía sau núi, mấy hán tử trong thôn đã chẳng thấy đâu, chắc đã đi gọi người rồi. Có lẽ lúc ấy lo chạy trốn quá gấp, ngay cả lương thảo cũng không kịp mang.

Bọn phản quân mới vừa cướp sạch thôn, sợ rằng từng nhà cũng chẳng còn bao nhiêu lương thực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!