Chương 2: (Vô Đề)

Vừa thấy thằng nhóc kia dám va vào thiếu gia nhà mình, Vượng Nhi cũng chẳng buồn đánh nữa, vội vàng bế Kim Nguyên dậy, "Tiểu thiếu gia, không sao chứ, không sao chứ."

Kim Nguyên oa oa khóc lớn, Vượng Nhi vừa nhìn đã thấy trên trán bị đụng sưng tím một mảng!

Vượng Nhi sợ đến mềm cả chân, lần này về thế nào cũng bị lão gia đánh chết mất, đây là bảo bối của nhà họ Kim mà!

Đám nhóc Thiết Đầu cũng bị dọa sững người, Kim tiểu thiếu gia bị đụng vào đầu, bọn họ có bị vạ lây không đây!

Dương Cẩu Thặng đã bò dậy, vừa bị Vượng Nhi kéo ngã lấm lem đất, hắn hung hăng trừng chủ tớ hai người, kéo bó củi dưới đất đi mất.

Đám Thiết Đầu định chuồn nhưng bị Vượng Nhi quát, "Thằng chó nhà ai thế!"

Thiết Đầu lắp bắp: "Là... là nhà Dương Lai Phúc, là Cẩu Thặng, là Cẩu Thặng va vào thiếu gia, không liên quan tới chúng ta!"

Nói rồi Thiết Đầu cắm đầu chạy, sợ bị liên lụy, mấy đứa khác cũng ùa chạy theo, chẳng dính dáng gì tới bọn nó cả!

Vượng Nhi tức điên, tiểu thiếu gia được ôm trong lòng lại khóc dữ hơn, hắn sợ về bị phạt, dỗ mãi vẫn không nín, đành cắn răng bế về điền trang.

Về đến nhà, tiểu thiếu gia vẫn còn rơi nước mắt, trán sưng tím càng rõ trên làn da trắng nõn, Vượng Nhi đến cổng mà chân run bần bật.

Người gác cổng Kim gia thấy tiểu thiếu gia mũi tèm lem, trán bầm tím, vội chạy đi báo Kim lão gia, Vượng Nhi thì run rẩy ôm Kim Nguyên vào sảnh, tự biết phạm tội lớn, liền quỳ xuống.

Kim Nguyên vẫn thút thít, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì khóc, chủ tớ hai người như con chim cút rụt cổ.

Kim lão gia nghe tin bảo bối của mình bị đụng đầu liền vội vàng tới, thấy bộ dạng vô dụng hèn nhát của Vượng Nhi, còn con trai bảo bối thì khóc đến nấc, ông đau lòng bế lên, "Để cha xem, để cha xem đụng vào đâu nào?"

Vừa thấy cha, Kim Nguyên khóc càng dữ hơn, "Đau lắm~"

Kim lão gia thấy vết bầm trên trán bảo bối nhà mình, tức giận đá Vượng Nhi một cú, "Được lắm, Vượng Nhi!"

Vượng Nhi bị đá đau điếng, bò dậy rồi lại quỳ xuống, "Lão gia, là tại tiểu nhân không trông cẩn thận, để tiểu tử nhà Dương Lai Phúc va vào tiểu thiếu gia!"

Kim lão gia tuổi đã cao, đến nay mới có con trai, năm nay cũng đã ngoài bốn mươi. Người vợ đầu không để lại cho ông mụn con nào, về sau ông tục huyền cưới tiểu thư Bạch gia ở Qua Châu, mấy năm sau mới sinh được đứa bé bảo bối này — đây chính là m*nh c*n của ông!

Cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, cưng chiều hết mực. Vừa dính phong hàn một chút, chỉ đi ra ngoài chơi một chuyến đã bị đụng đầu, chẳng phải muốn lấy cái mạng già này của ông sao!

Vượng Nhi quỳ trên mặt đất, nơm nớp sợ hãi, chỉ dám nói là tiểu thiếu gia muốn cùng con trai của Dương Lai Phúc chơi trò cưỡi ngựa. Nào ngờ tiểu tử nhà họ Dương không chịu, còn lấy đầu húc vào đầu tiểu thiếu gia, vì vậy mới khiến người khóc đến khàn cả tiếng.

Gã chỉ dám kể phần có lợi, tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện mình ức h**p người ta, còn tát người ta một cái. Tất cả tội lỗi đều đổ lên đầu tiểu tử Dương gia.

Kim lão gia ôm đứa con cưng trong lòng, mặt lạnh quay đầu hỏi: "Dương gia nào?"

"Chính là Dương Lai Phúc, tá điền nhà ta, cày bảy mẫu đất. Năm trước còn chậm trễ nộp địa tô, lằng nhằng một phen. Tiểu tử kia gọi là Cẩu Thặng Nhi, là con trai cả của gã."

Vượng Nhi nói xong, Kim lão gia cũng chẳng nhớ nổi cái tên đó. Tá điền nhà ông có đến hơn trăm hộ, ông đâu quan tâm từng người ai là Dương Lai Phúc Vương Lai Phúc. Ông chỉ biết bảo bối Kim Bảo Nhi của nhà mình đi ra ngoài một chuyến mà bị đến thế này!

Kim Bảo Nhi nhà ông thông minh lanh lợi nhất, lỡ như bị hỏng mất thì biết làm sao? Nghĩ tới đây, đôi mắt Kim lão gia đỏ ngầu.

"Đi! Mua cái thằng nhóc đó về đây cho ta! Cẩu hoang cũng dám húc vào con trai Kim Tông Lâm ta. Tiểu thiếu gia muốn cưỡi ngựa, thì mang nó về làm ngựa cưỡi cho thiếu gia! Mau đi!"

"Dạ, dạ!"

Vượng Nhi vội vàng lăn xả bò dậy mà chạy, chỉ sợ ông lại đá thêm cho một cước. Đừng nhìn Kim lão gia tuổi đã lớn, nhưng ngày trước còn trẻ cũng từng rong ruổi nam bắc, dưới chân vẫn còn nhanh nhẹn, một cước vừa rồi đá gã cong cả lưng.

Kim lão gia bảo hạ nhân mang thuốc đến, còn mình ôm Kim Nguyên đang sụt sịt tủi thân trong lòng. Đứa bé khóc đến mức làm ướt cả một mảng áo gấm của ông.

"Được rồi, được rồi, Kim Bảo Nhi đừng khóc. Cha lập tức sẽ đánh cho cái đứa dám bắt nạt con một trận, để con hả giận."

Kim Nguyên hít mũi, khuôn mặt nhỏ nhắn ấm ức, "Đánh ~ đại phôi đản, cha, đau..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!