Kim Nguyên mở mắt ra thì trong phòng đã tối đen, cậu hoảng sợ, vừa nhấc chăn định xuống giường, lại thấy mình tr*n tr**, liền vội vàng chui trở lại vào trong chăn.
"Dương..."
Kim Nguyên vừa định gọi người thì nhớ tới Dương Thiên Thanh không cho gọi tên, cũng không cho gọi ca ca, trong lòng cậu bối rối, sợ Dương Thiên Thanh sẽ ném mình đi, gấp đến mức chỉ đành "a a" kêu hai tiếng.
Dương Thiên Thanh đang nhóm lửa nấu cơm ngoài sân. Trong nhà chỉ còn chút gạo lứt, buổi trưa ba người đã ăn sạch, buổi tối cơm vẫn chưa có tin tức gì.
Dương Thiên Thanh tuy có chút bạc, hắn ở Kim gia làm việc hơn hai tháng, đã được trả hai lần tiền tiêu vặt, tổng cộng 400 văn, cộng thêm trước kia từ Vượng Nhi đoạt lại 1 lượng bạc, tất cả chừng 1.400 văn. Nhưng số bạc ấy vẫn để ở Kim gia, được hắn giấu đi, đợi có cơ hội mới lấy lại.
Trong nhà không còn lương thực, buổi tối vẫn chưa có cơm ăn. Dương Thiên Thanh sợ mình đi xa, nhãi con kia tỉnh lại không thấy người sẽ khóc nháo, kêu Dương Thuận đi kiếm chút rau dại cũng không chịu. Dương Thuận hiện tại sợ đến mức ngay cả ra khỏi cổng cũng không dám, vừa nói đi ra ngoài liền run rẩy cả chân.
Không còn cách nào, Dương Thiên Thanh đành để Dương Thuận coi chừng Kim Nguyên, còn mình thì ra sau núi tìm chút đồ ăn.
Trong thôn bây giờ vắng tanh, cổng các nhà đều mở, trong sân hay trước cửa thường có trồng chút rau, nhưng Dương Thiên Thanh không muốn lấy. Những người đó chỉ là tạm lánh, sớm muộn gì cũng trở về, hắn không lấy đồ không phải của mình.
Hắn đi thẳng ra sau núi, hái được ít rau sam ăn tạm, lại bắn được vài con chim nhỏ.
Dương Lai Phúc và Trương thị thường hay cố tình hành hạ hắn, không cho ăn cơm, ngoài mùa đông khắc nghiệt ra thì ba mùa còn lại hắn đều phải tự lên núi kiếm đồ ăn.
Lấy xong đồ trở về, hắn sợ Kim Nguyên tỉnh lại không thấy người sẽ nháo. May lúc hắn về Kim Nguyên vẫn đang ngủ, còn Dương Thuận trốn trong bếp giữa đống rơm, thấy hắn về mới dám ló ra.
Đợi đến xế chiều, Dương Thiên Thanh bắt đầu nấu cơm, vừa châm lửa thì nghe tiếng "a a" vọng ra từ đông phòng. Hắn buông que cời lửa, chạy qua thấy Kim Nguyên cuộn trong chăn đang khóc.
Kim Nguyên thấy hắn, mắt sáng lên: "Ngươi, ngươi đã trở lại."
"Tỉnh rồi không biết gọi người, khóc cái gì."
Kim Nguyên hít hít mũi: "Ngươi, không cho ta gọi."
"Ta có khi nào không cho ngươi gọi?"
Vừa nói, Dương Thiên Thanh vừa mặc quần áo cho Kim Nguyên. Chuyện này hắn đã quen làm ở Kim gia. Quần áo là đồ của Dương Thuận, lớn hơn Kim Nguyên hai tuổi nên hơi rộng.
Từ hôm nay hắn và Kim Nguyên ở đông phòng, dọn dẹp xong cũng thấy được mấy bộ quần áo của Dương Thuận, hắn giữ lại cho Kim Nguyên một bộ còn lành, còn lại ném về chính phòng.
Kim Nguyên vừa tỉnh còn sợ hãi, trong phòng lại tối, không thấy bóng Dương Thiên Thanh thì tưởng bị bỏ rơi.
"Ngươi, ngươi không cho ta gọi."
"Ta khi nào không cho ngươi gọi đâu." Dương Thiên Thanh vừa nói vừa xắn tay áo, ống quần cho Kim Nguyên. Bộ quần áo này tuy thô nhưng là vải bông, coi như tốt, cũng nhờ vợ chồng Dương Lai Phúc không quá tệ với đứa con nhỏ này.
Kim Nguyên dụi mắt: "Ngươi buổi sáng nói không cho gọi."
Dương Thiên Thanh nhớ lại, trưa nay hắn chỉ nói không cho gọi thẳng tên, cũng không cho gọi "ca ca". Tiểu tử này trí nhớ thật tốt, tỉnh ngủ vẫn còn nhớ.
Hắn mặc xong áo cho Kim Nguyên, lại xách giày cho đi: "Đi ra sân chơi, sau này gọi Thiên Thanh ca ca."
Mắt Kim Nguyên sáng rực:"Ừm!"
Bếp lửa đang cháy, tranh thủ trời chưa tối hẳn, Dương Thiên Thanh phải nấu cơm. Trong nhà chỉ có chút dầu mỡ, ít muối, vài bộ quần áo và cái chăn, đó là tất cả tài sản.
Ngoài kia tình hình thế nào còn chưa biết, ngay cả muốn lấy bạc về cũng chưa chắc được. Huyện phủ cũng chưa rõ ra sao, đành đợi thêm mấy ngày rồi tính, biết đâu còn có thể mua ít gạo, mì.
Hắn vừa ra ngoài, Kim Nguyên liền níu áo theo sát: "Thiên Thanh ca ca."
"Ừm."
"Thiên Thanh ca ca."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!