Chương 18: (Vô Đề)

Kim Nguyên như tìm được phù mộc để bấu víu, vội vàng chạy về phía Vượng Nhi, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhỏ lem luốc, đôi tay nhỏ giơ ra muốn được ôm, "Vượng Nhi, ngươi đi đâu thế."

Trong mắt Vượng Nhi lóe lên ánh tham lam, như nhìn thấy một con cá lớn sắp rơi vào lưới mình.

Đợi Kim Nguyên chạy tới, gã liền chộp lấy cổ áo Kim Nguyên, "Nhãi con!"

Kim Nguyên hoảng sợ giãy giụa muốn thoát thân, Vượng Nhi đã giật phắt vòng cổ vàng trên cổ cậu xuống, cười gằn, "Lão tử dẫn đường cho bọn binh phỉ, kết quả bọn nó quay lại đạp lão tử! Tưởng tay không bỏ đi, không ngờ còn kiếm được ở đây!"

Kim Nguyên theo bản năng vươn tay giành lại, tuy trên người cậu có mấy cái vòng cổ, ngày ngày đeo thay đổi, chưa biết giá trị, nhưng đồ bị cướp đi thì bản năng muốn đoạt lại.

"Trả cho ta, trả đồ cho ta!"

Kim Nguyên sợ quá khóc òa, vốn Vượng Nhi trước giờ đối với mình còn tốt, sao bỗng chốc lại hung dữ như Dương Thiên Thanh vậy. Khuôn mặt nhỏ của cậu trắng bệch ra.

Vượng Nhi một tay cầm vòng cổ đưa dưới nắng ngắm nghía, kim quang lấp lánh, giá trị e rằng phải mấy trăm lượng bạc, tay kia thì xách cổ áo Kim Nguyên lên.

Kim Nguyên bị xách cổ áo nghẹt thở đỏ cả mặt, chân tay quẫy đạp loạn xạ, nhưng tuổi mới chừng năm, nào phải đối thủ của Vượng Nhi.

Vượng Nhi còn đang mải mê ngắm vòng cổ, bỗng một hòn đá bay tới trúng mặt gã "Ai u!" ngã phịch xuống đất, Kim Nguyên cũng theo đó bị quăng mạnh xuống, đau đến ngẩn người.

"Buông nó ra!"

Vượng Nhi vội nhặt vòng cổ lên, nhận ra người tới, "Dương Thiên Thanh! Hóa ra ngươi còn sống à, ta còn lạ sao tiểu tể tử này vẫn tồn tại."

Ngày Kim gia bị phản quân tràn vào, người chết kẻ chạy, Vượng Nhi quỳ xuống xin tha, khai ra nơi Kim Tông Lâm giấu đồ mới giữ được mạng.

Kim Nguyên thấy Dương Thiên Thanh đến, nước mắt càng tuôn, "Thiên Thanh ca ca, cứu ta!"

Vượng Nhi cầm vòng cổ bỏ chạy, Dương Thiên Thanh liền ôm lấy cậu bé lem luốc, "Nháo cái gì."

Chỉ qua một đêm, cuộc sống Kim Nguyên nghiêng trời lệch đất: cha chết, nhà cháy, Dương Thiên Thanh cũng không nhận cậu, ngay cả Vượng Nhi cũng đoạt đồ.

Kim Nguyên bấu chặt cổ Dương Thiên Thanh, khóc lóc, "Thiên Thanh ca ca, ta không muốn chơi với ngươi nữa, không muốn chơi với ngươi nữa!"

Trong lòng ngực, bé con tay chân đấm đá loạn xạ, như con thỏ nhỏ tức giận còn biết cắn người, đá Dương Thiên Thanh đau điếng, khiến hắn phải quát khẽ, "Không được khóc."

Nhưng lời ấy chẳng có tác dụng, Kim Nguyên vẫn khóc rống. Dương Thiên Thanh đành bế cậu về. Một lúc sau, Kim Nguyên thôi không đá nữa, chỉ còn ôm chặt cổ hắn, sợ bị bỏ rơi.

Dương Thiên Thanh ôm cậu trở lại, thấy Dương Thuận đang ở bếp ôm ấm sành uống cháo.

Chờ Dương Thiên Thanh đi khỏi, Dương Thuận mới dám lại gần, thấy trong ấm chỉ còn chút cháo loãng, uống vội vài ngụm, chẳng thấm vào đâu, còn dính vài hạt gạo trên bụng, liền rót thêm ít nước uống.

Thấy Dương Thiên Thanh ôm đứa bé kia quay lại, nó vội lau miệng, lo sợ bị đánh vì ăn vụng.

Dương Thiên Thanh chẳng buồn nhìn, ôm người vào đông phòng. Hai tay bóp eo nhỏ muốn đặt cậu xuống, nhưng Kim Nguyên sợ hãi, vùng vẫy tìm chỗ trốn như lúc nửa đêm bị bóng cây ngoài cửa sổ dọa phải chạy tìm cha mẹ.

"Xuống."

Dương Thiên Thanh thử gỡ ra, nhưng tiểu tể tử này sức lực không nhỏ, vòng tay ôm cổ hắn chặt suýt nghẹt thở.

Kim Nguyên không nói, chỉ ôm cứng không chịu buông, sợ bị ném ra ngoài, bên ngoài đáng sợ lắm.

Dương Thiên Thanh hơi dùng sức, cuối cùng mới gỡ được, vừa đặt xuống thì nhóc con này lại bám lấy áo hắn, chân đá loạn, hận không thể dùng cả móng vuốt.

"Xuống."

"Không cần, không cần."

"Xuống, không thì ném ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!