Kim Nguyên một đường đi theo Dương Thiên Thanh đến cổng nhà họ Dương. Cậu nhớ chỗ này, trước đây từng cùng Dương Thiên Thanh trở về đây, còn chơi bùn ở đây, lúc về Dương Thiên Thanh còn làm cho cậu ba quả cầu đá lông gà.
Kim Nguyên nhìn Dương Thiên Thanh bước vào sân, cũng nhấc đôi chân ngắn muốn theo vào. Dương Thiên Thanh quay đầu nhìn đứa nhỏ phía sau, không ngờ quãng đường xa như vậy, đứa nhóc này lại bám theo được tới nơi.
Dương Thiên Thanh có chút kinh ngạc, phải biết ở Kim gia, vị tiểu thiếu gia này đi chưa được mấy bước đã đòi người bế, vậy mà nay theo suốt một đường, lăn lộn khiến người toàn bùn, ngay cả gương mặt trắng nõn cũng lấm lem.
Kim Nguyên đi theo suốt, vừa mệt vừa đói, còn ngã xuống đất làm bàn tay đỏ ửng. Đi xa như thế, giờ ngay cả đôi chân cũng mềm nhũn, vừa thấy đối phương quay đầu nhìn, đôi mắt bèn sáng lên: "Thiên Thanh ca..."
Còn chưa nói hết câu đã bị Dương Thiên Thanh ngắt lời: "Không được vào."
Kim Nguyên lại muốn khóc, nhưng mắt đã khô và rát, muốn khóc cũng không khóc ra được, bèn giơ đôi tay lấm lem dụi mắt, muốn vào nhưng không dám, vừa rồi Thiên Thanh ca ca thật dữ, chưa từng thấy Thiên Thanh ca ca dữ như thế.
Kim Nguyên bị dọa sững lại, ngây người đứng ở cổng. Lúc này mặt trời đã lên cao, không xa trên đường có người nằm, Kim Nguyên biết người đó đã chết, giống cha mình vậy.
Kim Nguyên nhớ cha và nương lắm, muốn được cha bế, nương dỗ. Nắng hắt xuống làm cậu choáng váng, không dám đi lung tung, sợ Dương Thiên Thanh thật sự bỏ rơi mình.
Kim Nguyên ngồi xuống theo góc tường, chỗ đó có bóng râm, ôm gối cuộn tròn, bụng đói réo òng ọc: "Tìm cha, tìm nương..."
Kim Nguyên tủi thân hít mũi, không hiểu vì sao Dương Thiên Thanh không để ý đến mình nữa, còn đuổi mình đi. Cậu đói quá, cuộn mình ở góc tường, chờ chờ rồi ngủ gục luôn.
Dương Thiên Thanh không nhìn ra cổng nữa. Thôn Hạnh Hoa cũng bị loạn quân càn quét, dân chúng chắc kẻ chết kẻ chạy, dọc đường không gặp một bóng người, nhiều nhà còn bị đốt, chỉ còn tường đất đen kịt.
May là sân nhà họ Dương tuy bị lục soát nhưng chưa bị đốt. Giờ hắn cũng không biết đi đâu, giờ vợ chồng Dương Lai Phúc không còn, hắn định tạm ở lại thôn Hạnh Hoa.
Hắn vào trong ra ngoài tìm xem còn đồ ăn gì không. Trước tiên vào nhà bếp, mấy chum sành bị lật nghiêng, hắn cười khẩy, chẳng lẽ có ai nghĩ Dương Lai Phúc giấu tiền đồng trong đó?
Hắn muốn tìm gạo hay lương thực, mở chum gạo ra thì chỉ còn một lớp mỏng, không biết bị lấy mất hay vốn chỉ còn chừng đó.
Ra khỏi bếp, ngẩng lên nhìn ra cổng, nhãi con bẩn hề hề kia đã biến mất, không biết đi đâu, đi thì cũng tốt, hắn sẽ không nuôi con của Kim Tông Lâm.
Dương Thiên Thanh lại đi vào nhà chính xem, bên trong một mảnh lộn xộn, đồ vật đáng giá chắc chắn đã chẳng còn. Hắn khom lưng tính dọn dẹp một chút, về sau sẽ chỉ có một mình hắn ở nơi này.
Hắn đang thu dọn thì "rầm" một tiếng, thứ gì đó rơi xuống đất. Dương Thiên Thanh lập tức túm lấy cái ghế gỗ, quát: "Ra đây!"
Trong phòng vốn tối mờ, nhất thời hắn cũng không rõ là ai ẩn nấp, hay chỉ là chuột.
Hắn căng mắt nhìn kỹ, lại quát: "Ra đây!"
Quả nhiên, một bàn tay từ dưới gầm giường thò ra. Dương Thiên Thanh đứng chờ ở mép giường, chỉ chốc lát sau một tiểu tử lăn ra ngoài. Dương Thuận sợ đến run cầm cập, lắp bắp gọi: "Cẩu Thặng..."
Dương Thiên Thanh đá nó một cái, lạnh giọng: "Ngươi làm gì ở đây? Người trong thôn đâu hết rồi?"
Dương Thuận lắc đầu quầy quậy. Ngoài kia hò hét giết chóc, nó trốn dưới gầm giường mới may mắn thoát được một mạng: "Không... không biết."
"Dương Lai Phúc với nương ngươi đều chết rồi."
Dương Thuận nghe xong, sợ đến mức run lẩy bẩy. Tháng năm trời đã nóng, vậy mà nó vẫn co ro như mặc áo mỏng giữa mùa đông giá rét.
Dương Thiên Thanh mặc kệ, không thu dọn nữa mà đi ra cửa nhà chính. Nhìn quanh thấy sân vắng tanh, hắn quay người đi vào phòng bếp.
Hôm qua từ chiều hắn chưa ăn gì, một ngụm nước cũng chưa uống. Hắn vục gáo múc mấy ngụm no nê, lại đổ ít gạo còn sót vào nồi đất nấu cháo.
Dương Thiên Thanh nghĩ, về sau ngày tháng sẽ thế nào đây. Dương Thuận không chết, hai người tất phải cùng sống trong một cái sân. Dương Thuận mới 6 tuổi, không để ý đến nó là được. Chính phòng hắn không định ở, đó là chỗ ở của Dương Lai Phúc cùng Trương thị. Chốc lát nữa hắn sẽ đi thu dọn đông phòng, về sau liền ở đó.
Hiện tại bên ngoài loạn thành một đống, đi ra ngoài cũng chẳng còn đường sống. Chi bằng cứ ở Hạnh Hoa thôn trồng trọt cũng được. Dương gia còn có bảy mẫu đất của Kim gia, nếu không gặp phản quân thổ phỉ đến quấy nhiễu, cũng đủ để hắn ăn.
Cháo trong ấm sành đã sôi, Dương Thiên Thanh dùng muỗng gỗ khuấy khuấy. Dương Thuận từ trong phòng đi ra, vẻ mặt như dọa vỡ mật, đứng dưới ánh nắng gay gắt mà còn đang run rẩy, chỉ có đôi mắt dán chặt vào ấm sành.
Cháo còn chưa nhừ, Dương Thiên Thanh cúi đầu không biết đang nghĩ gì, bực bội liền đem củi gỗ trong tay bổ "rắc" một tiếng, dọa cho Dương Thuận bên cạnh run lẩy bẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!