Kim Nguyên bị Dương Thiên Thanh vác trên vai, khóc lóc giãy giụa không ngừng: "Ta muốn tìm cha ta, tìm cha ta, thả ta ra!"
Dương Thiên Thanh không để ý tới Kim Nguyên, cứ khiêng người lo bước đi về phía trước. Chờ đến hừng đông ngày mai Kim gia chỉ sợ đã biến thành một mảnh phế tích. Kim Tông Lâm nói trên núi, trong miếu hòa thượng kia có giấu vàng bạc.
Nếu Kim Tông Lâm đã giấu bạc ở đó, khẳng định là có quen biết với hòa thượng trong miếu. Dương Thiên Thanh tính toán thả tiểu oa này vào trong miếu.
Kim Nguyên vẫn còn khóc nháo, tay nhỏ đập trên vai Dương Thiên Thanh: "Thả ta xuống, thả ta xuống, ta muốn tìm cha ta, hu hu..."
Dương Thiên Thanh lúc này không muốn để ý đến. Đây là lần đầu hắn thấy giết người, trong lòng rối loạn vô cùng.
Kim Nguyên cứ quấy không ngừng, thấy hắn không đáp thì há miệng cắn vào vai Dương Thiên Thanh. Hắn đau đến kêu một tiếng, lập tức nhấc tiểu oa trên vai xuống.
Kim Nguyên tay chân quơ loạn đá hắn: "Ta không chơi với ngươi, ta muốn đi tìm cha ta!"
Giống như một con thú nhỏ còn chưa mọc đủ răng nanh, yếu ớt mà lại nhe răng dọa người.
Kim Tông Lâm đã chết, tiểu oa này cũng chẳng còn ai che chở. Dương Thiên Thanh không định dỗ dành nữa. Tuy Kim Nguyên không lớn, nhưng đánh lên cũng rất đau. Hắn hơi dùng sức liền đẩy một cái, làm tiểu oa ngã ngồi phịch xuống đất.
Kim Nguyên bỗng nín bặt, đôi mắt mở to không dám tin Dương Thiên Thanh lại đẩy mình. Từ nhỏ đến giờ chưa từng chịu ủy khuất như vậy, liền khóc òa càng dữ dội.
"Câm miệng!"
Kim Nguyên sợ tới mức không dám khóc to, sau lại thút thít rấm rứt, vừa khóc vừa gọi cha nương.
Dương Thiên Thanh nghe cậu khóc đến đau cả đầu. Kim gia đã không còn, mấy tờ khế bán thân kia e rằng cũng đã thành tro bụi. Giờ hắn ngay cả nô tịch cũng không phải, chẳng có hộ khẩu. Nhưng nếu thiên hạ đã loạn cả, ai còn quản ngươi là lương dân hay nô tịch nữa, ngược lại còn thành tự do.
Hắn nhấc chân đi lên núi. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu sáng con đường mơ hồ dưới chân, xa xa vẫn thấy ánh lửa hừng hực từ Kim gia, đỏ rực một góc trời.
Dương Thiên Thanh đi rồi, tiếng khóc phía sau cũng dần nhỏ lại. Hắn hướng về phía miếu hòa thượng trên núi.
Kim Nguyên vẫn ngồi dưới đất khóc. Cha đã chết, giờ nương cũng không thấy, cậu sợ hãi vô cùng, ngoài khóc ra chẳng biết làm gì. Nhìn Dương Thiên Thanh bỏ đi, cậu càng thêm hoảng hốt, trời tối om, cậu rất sợ.
Khi Dương Thiên Thanh quay đầu, phía sau đã có một cái đuôi nhỏ chạy theo. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Còn khóc nữa không?"
Nước mắt còn lăn trên mặt, Kim Nguyên đáng thương níu lấy vạt áo hắn: "Thiên Thanh ca ca, ta sợ quá... ngươi ôm ta một cái, ôm ta một cái đi."
"Không ôm, tự mình đi."
Kim Nguyên lại khóc nấc lên, ôm chặt lấy chân hắn: "Thiên Thanh ca ca, tối quá... Kim Bảo Nhi rất sợ."
"Câm miệng."
Kim Nguyên lập tức im bặt, ngoan ngoãn ngậm miệng. Dương Thiên Thanh bế tiểu oa lên.
Lại được ôm trở về trong vòng tay ấm áp, Kim Nguyên như chim non rúc vào cánh chim lớn, hai tay vòng chặt lấy cổ hắn, sợ hắn sẽ ném mình xuống.
Dương Thiên Thanh ôm người đi lên núi, tiểu tử trong ngực kia không náo loạn, chỉ là cổ áo hắn ướt một mảng. Dương Thiên Thanh tính toán giao Kim Nguyên cho hòa thượng nuôi, Kim Tông Lâm ở trong miếu hẳn giấu không ít vàng bạc, cũng đủ để nuôi lớn tiểu tử này.
Kim Nguyên ôm cổ Dương Thiên Thanh, còn nhỏ giọng khóc nức nở, khóc đến bả vai run lên run xuống.
"Thiên Thanh ca ca, cha ta chết rồi sao?"
"Chết rồi."
Nước mắt rơi trên cổ càng nhiều, Kim Nguyên gắt gao ôm cổ hắn, "Thiên Thanh ca ca, ta muốn tìm nương."
"Tự ngươi đi tìm."
Dương Thiên Thanh ôm người còn chưa tới cửa miếu hòa thượng, đã thấy trước miếu ánh lửa sáng rực, có người giơ đuốc đi trước bọn họ một bước vào trong. Hắn vội che miệng Kim Nguyên, lùi vào ẩn núp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!