Chương 14: (Vô Đề)

Hai ngày sau khi lên huyện phủ, Kim lão gia đã trở về, chỉ là sắc mặt không mấy tốt.

Kim Nguyên còn nhỏ, nào hiểu được cha mình đang phiền muộn điều gì, vừa thấy cha về liền nhào tới: "Cha! Cha về rồi~"

Kim lão gia bế cục cưng của mình xoay hai vòng: "Ồ, bảo bối Kim Bảo Nhi của chúng ta lại cao thêm rồi phải không?"

Kim Nguyên ôm cổ cha cười khanh khách, như chú thỏ nhỏ vươn cổ nhìn ra cổng: "Cha ơi, nương con đâu?"

"Kim Bảo Nhi nhớ nương à? Con quên rồi sao, nương con về nhà cữu cữu, ít hôm nữa mới về."

Kim Nguyên đã lâu chưa gặp mẹ, tuy có Dương Thiên Thanh chơi cùng cũng vui, nhưng vẫn nhớ mẹ. Cậu còn tưởng cha đi đón mẹ về.

"Nhà cữu cữu xa lắm, xa lắm, đừng cho nương đi nữa."

Kim lão gia nghe vậy, ưu sầu trong mắt liền tan biến: "Được, được, sau này không cho nương con về bên nhà cữu cữu nữa."

Kim Nguyên gật đầu thật mạnh: "Vâng!"

"Phu tử đã tới rồi, mai Kim Bảo Nhi của cha đi học đường nhé?" Kim lão gia dỗ dành.

"Vâng ạ~"

Kim lão gia ôm bảo bối của mình cười tươi hớn hở. Cả đời ông có hai thứ quý nhất: nửa đời trước là vàng bạc châu báu, nửa đời sau chính là Kim Bảo Nhi. Về sau những vàng bạc kia đều sẽ là của Kim Bảo Nhi, ông muốn cho con trai cả đời áo cơm vô ưu.

Mấy ngày trước, Kim lão gia lên huyện phủ, dâng huyện thái gia mấy trăm lượng bạc. Làm quan nào chẳng thích bạc, dù Kim Tông Lâm ông có giỏi giang, cũng chỉ là một hương thân, vẫn phải nhờ người trên che chở.

Chỉ là lần này mang về tin chẳng mấy tốt: Túc Thân Vương trấn thủ biên cương tạo phản, giương cờ "thanh quân trắc tru gian thần", từ Bình Châu kéo quân về kinh, tất sẽ qua Ích Châu. Chỉ không biết đường về có đi ngang qua vùng nhỏ bé của họ hay không.

Kim lão gia đã sớm tính trước, bảo phu nhân mang không ít tiền bạc về nhà mẹ đẻ, gửi cả vào nhà bên Qua Châu. Trứng gà không thể để hết vào một rổ.

Ông không quan tâm ai ngồi lên long ỷ, ông chỉ để tâm đến con trai bảo bối và tài sản của mình. Kim lão gia ôm Kim Nguyên dỗ dành chơi đùa, chỉ mong ngày mai vào học đường, tiểu tử này đừng quậy phá.

Kim Nguyên nhớ mẹ, được cha mua cho vài món đồ chơi nhỏ từ huyện phủ về dỗ, ôm cổ cha cười khanh khách, còn chưa biết ngày mai phải ngồi trên ghế ngay ngắn, không được lộn xộn.

Dương Thiên Thanh là "con chó" mà Kim lão gia nuôi cho bảo bối, ngoài giờ rảnh thì theo hộ viện học chút quyền cước, nhưng chữ nghĩa đọc sách thì nhất định phải học, để sau này còn giúp thiếu gia quản lý gia sản.

Sáng sớm hôm sau ăn cơm xong, Kim Nguyên tụt xuống ghế, kéo Dương Thiên Thanh định chạy ra ngoài chơi. Kim lão gia xoa miệng, dỗ: "Kim Bảo Nhi ngoan, con quên rồi sao, hôm nay phải đến học đường."

Kim Nguyên lúc này mới nhớ, gật gật đầu nhỏ: "Hôm nay chúng ta đi học đường chơi."

Hôm nay là ngày vỡ lòng của tiểu thiếu gia Kim gia, Kim lão gia còn mời người chọn ngày hoàng đạo, lại sai thợ may trong nhà làm hai bộ áo choàng xanh biếc. Ngay cả Dương Thiên Thanh cũng được hưởng ké, mới có thêm một bộ áo ngắn vải lam mới tinh.

Điều này khiến Vượng Nhi tức tối trợn mắt, nghĩ bụng: dựa vào đâu Dương Thiên Thanh có áo mới, còn gã thì không? Chẳng qua gã lớn hơn chút, nếu không vị trí thư đồng này hẳn gã cũng làm được, bây giờ lại để thằng tiểu tử thúi kia hưởng tiện nghi!

Kim lão gia nắm tay Kim Nguyên đi ra tiểu viện, Dương Thiên Thanh xách hòm sách theo sau. Phía sau nữa là Vượng Nhi cứ lườm nguýt mãi, nhưng Dương Thiên Thanh thẳng mắt không màng. Hắn với Vượng Nhi vốn đã có hiềm khích từ lâu, chỉ là bây giờ Vượng Nhi cũng chẳng dám làm gì.

Kim lão gia cố ý chọn một sân yên tĩnh, bên trong bày trí phong nhã, cổ vật tranh chữ đều không ít.

Ông tuy keo kiệt với người ngoài, nhưng với con trai bảo bối thì lại chẳng tiếc, tất cả những gì dùng đến đều phải tốt nhất.

Kim lão gia dắt người vào phòng, phu tử đã đến, là một lão tú tài, trước đây dựa vào việc dạy học ở học đường mà kiếm sống, nay được Kim lão gia mời về dạy vỡ lòng cho con trai.

Lão phu tử tuổi đã cao, tóc râu đều bạc trắng, thấy Kim lão gia thì vội vàng hành lễ: "Kim lão gia."

Kim lão gia gật đầu, đẩy đứa bé trong tay ra trước: "Kim Bảo Nhi, chào phu tử nào."

Kim Nguyên ngoan ngoãn hành lễ: "Chào phu tử ạ."

Lão phu tử cười hiền hậu: "Tiểu công tử tướng mạo đầy đặn, thật là có phúc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!