Chương 12: (Vô Đề)

Kim Nguyên đứng trên ghế lắc lư, cảm thấy chơi rất vui.

Ghế của Dương gia không chắc chắn, chân ghế lắc lư mà cũng không thấy ai sửa, Kim Nguyên oai phong một lúc, giờ đứng trên ghế vẫn hớn hở, thấy vui quá~

Dương Thiên Thanh sợ nhóc con này ngã nên bế xuống cho ngồi lại: "Ngồi yên, đừng nghịch."

Kim Nguyên cười khúc khích, bàn tay nhỏ che tai Dương Thiên Thanh, ghé sát thì thầm: "Dương Thiên Thanh, vừa nãy ta có lợi hại không?"

Sắc mặt Dương Thiên Thanh cũng dịu lại: "Ừ, rất lợi hại. Lát nữa làm cho ngươi gà hấp lá sen, rồi làm thêm hai quả cầu lông gà."

"Ừ!"

Hai người ngồi trên ghế xem người khác làm việc, Kim Nguyên lúc này cũng không đòi về, đung đưa đôi chân nhỏ rất nhàn nhã, nghĩ tới sắp được ăn gà hấp lá sen, dù không biết đó là gì.

Dương Lai Phúc ngồi xổm vặt lông gà, Kim Nguyên chưa từng thấy, liền vươn cổ nhìn tò mò. Dương Thiên Thanh bế từ ghế xuống, dắt lại gần: "Nhặt ít lông gà, về làm cầu đá cho ngươi."

Tuy là gà mái, lông không đẹp như lông đuôi gà trống, nhưng cũng nhặt được vài cái làm cầu đá.

Kim Nguyên ngồi xổm bên chậu nhặt hết mấy cái thấy đẹp. Dương Thiên Thanh sai Dương Thuận: "Tìm cho tiểu thiếu gia một miếng vải đựng lông gà."

Dương Thuận không dám nói gì, vốn đã sợ Dương Thiên Thanh, vừa nghe liền vào nhà tìm, lấy ra một miếng vải bố màu xanh.

Trương thị âm thầm trừng mắt lườm nó, cái thằng ngốc này, sao lại lấy vải mới, dù không lớn nhưng cũng làm được hai đôi giày đẹp!

Dương Thiên Thanh giúp gói lông gà mà Kim Nguyên nhặt, hôm nay tiểu thiếu gia biểu hiện không tệ, về sẽ làm cho hai quả cầu đá.

Không bao lâu, Dương Lai Phúc đã làm xong hai con gà, một con chặt bỏ vào nồi đất nấu, một con đưa cho Dương Thiên Thanh. Hắn dùng lá sen đã ngâm mềm bọc gà lại, không có gia vị, chỉ xát chút muối.

Hắn đào ít bùn vàng, đổ nước trộn thành bùn, không để Dương Lai Phúc làm — vì đây là để cho tiểu thiếu gia quý giá ăn.

Khi Dương Thiên Thanh nhào bùn, Kim Nguyên thấy vui muốn chơi, nhưng bị ngăn: "Bẩn, không chơi cái này."

"Không bẩn mà."

Sợ không cho chơi, Kim Nguyên liền úp hai bàn tay nhỏ vào bùn, cười hí hửng nhìn hắn, vẻ mặt như "ngươi xem tay ta toàn bùn rồi, giờ ta có thể chơi~".

Trẻ con nào chẳng thích chơi bùn với nước, Kim Nguyên ngồi xổm, mông chổng lên định chơi.

Dương Thiên Thanh kêu một tiếng, "Đợi chút, xắn tay áo lên."

Tiểu thiếu gia này mặc toàn tơ lụa, lỡ làm dơ thì uổng lắm. Dương Lai Phúc vừa nghe, tưởng phải tiến lên giúp Kim Nguyên xắn tay áo, nào ngờ bị Dương Thiên Thanh trừng mắt liếc một cái: "Hắn cũng là người ngươi có thể động vào sao?"

Dương Lai Phúc ngượng ngùng rụt tay về, chỉ dám âm thầm mắng Dương Thiên Thanh trong lòng.

Lúc này trên tay Dương Thiên Thanh cũng dính đầy đất đỏ, hắn đi rửa sạch, rồi mới giúp tiểu thiếu gia xắn tay áo, còn nhét cả vạt áo xuân vào lưng quần: "Chơi đi, đừng có bôi lên mặt."

Kim Nguyên vui vẻ gật gù, hai bàn tay nhỏ nhào bùn loạn xạ.

Dương Thiên Thanh sợ cậu lấm lem cả người, lúc về khó mà ăn nói, bèn vốc lấy một đống bùn, nắn chặt lại thành khối, đưa cho Kim Nguyên: "Đặt lên bàn mà chơi, ngồi xổm không thoải mái đâu."

Kim Nguyên nghe lời, ngoan ngoãn ôm nguyên một cục bùn lớn lên bàn mà chơi. Đó vốn là bàn cơm của nhà Dương gia, Dương Lai Phúc cũng chẳng dám cản. Đừng nói Kim tiểu thiếu gia ngồi chơi bùn trên bàn cơm, dẫu có ngồi lên đầu gã mà chơi, gã cũng thấy vui mừng.

Kim tiểu thiếu gia nhớ kỹ cái tốt của nhà họ Dương, sau này khi quản sự Kim gia tới thu địa tô, gã còn dám mạnh miệng cãi đôi câu, biết đâu còn cãi thắng, rồi địa tô lại được miễn cho Dương gia cũng nên, chuyện đó cũng không phải không có khả năng!

Dương Lai Phúc đứng bên nhìn Kim Nguyên, trong mắt giống như nhìn thấy vàng ròng vậy.

Lần đầu tiên Kim Nguyên được chơi bùn, trong mắt cậu, thứ này cũng quý chẳng khác nào món đồ chơi hiếm. Bùn đất đâu ai dám để cậu chạm vào, nay lại tha hồ nhào nặn, tay lấm bùn rồi vo thành từng nắm, chơi vui đến cực điểm, chẳng còn cảm thấy nhà họ Dương có chỗ nào kém nữa — đến nhà họ Dương thật là vui!

Dương Thiên Thanh thì lấy con gà, bọc thêm một lớp bùn vàng, ném xuống đáy bếp. Chờ lát nữa gà trong nồi nấu chín, thì phần gà dưới đáy nồi cũng nướng chín luôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!