Chương 118: Toàn văn hoàn

Cuối cùng bánh hạt dẻ vẫn được nướng đến tận đêm khuya, Kim Nguyên không chịu được nên ngủ trước từ sớm, đến sáng vừa thức dậy đã thấy bánh hạt dẻ còn ấm nóng đặt bên cạnh bếp!

Sau một trận tuyết nhỏ, trời cũng lạnh dần, Triệu Thu Quế dẫn theo Thiện tỷ nhi cõng hai gùi than qua, Bạch thị cảm động vô cùng, đóng nửa bao bột mì trắng bảo bà mang về.

Triệu Thu Quế không chịu: "Đại muội tử, muội cũng khách sáo quá rồi, chỉ là ít than thôi mà, cha con bé năm nay đốt được không ít, lần sau ta lại mang qua cho muội hai gùi nữa."

Kim Nguyên kéo tay áo Triệu Thu Quế nói: "Thẩm thẩm, nếu thẩm không nhận bột mì của nhà con, nương sẽ ngại không dùng than của nhà thẩm đâu."

Triệu Thu Quế lúc này mới chịu nhận. Bạch thị rót trà táo đỏ, lại lấy ra mũ da thỏ và khăn quàng cổ làm cho Thiện tỷ nhi và Triệu Thu Quế: "Mấy đứa nhỏ trong nhà đều có cả, mùa đông đội vào cho ấm."

Triệu Thu Quế cầm trên tay rất thích thú: "Vẫn là tay nghề của muội tử khéo léo."

Bạch thị nói: "Cảm ơn than lửa của Thu Quế tỷ, mùa đông này ấm áp hơn bao nhiêu rồi."

Triệu Thu Quế "ây" một tiếng rồi bảo: "Đại muội tử, muội đó, cứ khách sáo quá, có phải đồ dùng bạc mua đâu, Hổ tử biết đốt than, chỉ là tiện tay thôi."

Hồi mùa thu Bạch thị đã dẫn mấy đứa đi nhặt củi, còn dùng dao chặt không ít cành cây mang về để mùa đông nhóm lửa sưởi ấm, củi gỗ đốt lên cũng ấm nhưng có khói, không bằng than lửa vừa ấm lại ít khói.

Bạch thị rất cảm kích sự quan tâm của nhà họ Chu, trong nhà còn một xấp vải mới màu mận chín, Bạch thị làm cho Thiện tỷ nhi một cái áo bông, cổ áo và tay áo đều viền lông thỏ trắng, tiểu cô nương mặc vào trông rất xinh xắn.

Thiện tỷ nhi thích lắm, Triệu Thu Quế cũng hết lời khen ngợi tay nghề của Bạch thị.

Lại một trận tuyết lớn rơi xuống, Kim Nguyên không thể chạy ra ngoài chơi được nữa, đành ngồi ở nhà chính ngắm tuyết rơi, dẫn Đại Hoàng chạy nhảy trong sân tuyết.

Mùa đông không có việc đồng áng, Bạch thị thường dạy mấy đứa đọc sách viết chữ, dự định sau này thái bình sẽ dọn xuống núi, lúc đó đưa mấy đứa nhỏ đến học đường.

Dương Thiên Thanh cầm chổi quét tuyết trong sân, Kim Nguyên chạy tới đâm sầm vào lòng hắn: "Thiên Thanh ca ca, tuyết rơi rồi, trưa nay chúng ta ăn gà hầm có được không?"

Hắn "ừm" một tiếng: "Được rồi."

Kim Nguyên lại reo hò, dẫn Đại Hoàng chạy nhảy tiếp, Dương Thuận xấu bụng nặn nắm tuyết ném vào Kim Nguyên, Kim Nguyên cũng không chịu thua, nặn nắm tuyết ném trả lại.

Đánh không lại, cậu lập tức chạy về phía Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, mau đánh Dương Thuận đi!"

Cậu gọi Dương Thiên Thanh giúp mình ném Dương Thuận. Chơi một lúc, Tiểu Thúy cũng từ trong phòng đi ra, chẳng cần nhìn là ai, cứ nặn nắm tuyết là ném loạn xạ, Đại Hoàng nhảy lên sủa vang, bị Dương Thuận bế lên ném vào đống tuyết, Kim Nguyên thấy Đại Hoàng bị bắt nạt cũng lao đầu vào húc Dương Thuận ngã nhào vào đó.

Dương Thuận "phì phì" nhổ tuyết trong miệng ra: "Hay cho Kim Tiểu Nguyên ngươi, dám đánh lén sau lưng!"

Kim Nguyên chạy đến tìm Dương Thiên Thanh, ôm lấy thắt lưng hắn đòi trèo lên người: "Thiên Thanh ca ca, mau mau mau, cứu ta, cứu ta!"

Mấy đứa nhỏ náo loạn thành một đoàn trong tuyết, Bạch thị ngồi trong nhà nhìn mà mỉm cười, trên chậu than đặt vò đất đun trà, bên cạnh còn nướng ít hạt dẻ.

Tuyết trong núi rất lớn, rơi một lần là kéo dài mấy ngày, Kim Nguyên thích ngắm tuyết, lần này thì xem cho đã đời.

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là mặc áo bông, xỏ đôi ủng nhỏ bằng da thỏ đi ra, đầu đội mũ lông thỏ xù, cổ quàng khăn da thỏ, cầm xẻng gỗ bắt đầu xúc tuyết.

Tuyết rơi dày, không xúc thì đến lối đi cũng chẳng có, Dương Thiên Thanh cũng cầm xẻng đi dọn chuồng gà chuồng vịt, Bạch thị và Tiểu Thúy cũng đã dậy, dùng bè tre hốt tuyết đổ ra ngoài.

Bạch thị không ngờ tuyết trên núi lại lớn thế này, cũng may củi lửa và than đã chuẩn bị đầy đủ, dù không ra khỏi phòng cũng có thể sống qua một mùa đông bình yên.

Từ khi tuyết rơi, đường xá khó đi, Thiện tỷ nhi không hay đến nữa, nhưng hai ngày nay cô bé lại chăm tới hơn, cha cô bé làm cho một chiếc bè tre nhỏ, cô bé trượt bè tre là có thể qua chơi.

Kim Nguyên thấy vậy thì thích thú vô cùng, quấn quýt đòi Thiện tỷ nhi dạy cách trượt bè tre, Dương Thiên Thanh thấy cậu thích thì dùng tre làm cho cậu một cái, phía trước buộc dây thừng, lúc ra ngoài chơi có thể kéo đi.

Dương Thuận thấy vậy cũng thèm thuồng, gào lên đòi Dương Thiên Thanh làm cho một cái, nếu không nó sẽ ra đống tuyết lăn lộn, Dương Thiên Thanh đành làm cho nó một cái.

Giẫm lên trên, dùng một chân đẩy đi, lúc trượt từ sườn núi xuống khá nhanh, Kim Nguyên có được món đồ chơi mới thì rất vui mừng, thường xuyên kéo bè tre nhỏ ra nghịch tuyết.

Dương Thiên Thanh cũng thường kéo bè tre đi quanh quẩn, đặt bẫy bắt gà rừng, Kim Nguyên ngồi trên bè tre cười tươi rói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!