Dương Thiên Thanh lấy một quả sơn tra nếm thử, Kim Nguyên nhìn hắn chằm chằm, muốn xem hắn bị chua mà nhăn mặt lại, nào ngờ mặt Dương Thiên Thanh không hề nhăn một chút nào.
"Thiên Thanh ca ca, không chua sao?"
"Không chua."
"Sao có thể chứ, rõ ràng rất chua mà."
Dương Thiên Thanh lấy một quả nhét vào miệng Kim Nguyên: "Chắc là quả đệ lấy mới chua."
Kim Nguyên tin thật, nghiến răng cắn một cái, chua đến mức mặt nhăn nhó như bánh bao, "phì phì" nhổ ra mấy cái: "Thiên Thanh ca ca gạt người!"
Dương Thuận không khách sáo cười ha ha: "Sao ngươi lại ngốc thế không biết ha ha ha."
Dương Thiên Thanh đút tiếp nhưng Kim Nguyên không ăn, Kim Nguyên quay mặt sang một bên: "Không thèm, chua chết mất!"
Dương Thiên Thanh dỗ dành: "Ăn thêm một quả đi, đệ ăn nhiều thịt quá rồi."
Kim Nguyên làm mình làm mẩy không chịu ăn, bảo mình chẳng thấy no chút nào.
Dương Thiên Thanh lúc này rảnh rỗi không có việc gì, dứt khoát nấu ít trà sơn tra cam thảo, vị chua chua ngọt ngọt, Kim Nguyên lúc này mới uống nửa bát nhỏ.
Bạch thị mỉm cười dí vào trán Kim Nguyên một cái: "Chỉ có Thiên Thanh ca ca của con mới chiều chuộng con như thế thôi."
Kim Nguyên đung đưa chân, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, miệng ngọt xớt nói: "Thiên Thanh ca ca là tốt nhất!"
Buổi tối nhà Thiện tỷ nhi vẫn ở lại ăn cơm, Dương Thiên Thanh xào mấy món thanh đạm, buổi tối càng không dám để Kim Nguyên ăn thỏa thích vì sợ cậu ngủ bị đầy bụng.
Chu Hổ ăn cơm xong thì về nhà, Triệu Thu Quế và Thiện tỷ nhi ở lại giúp hun thịt khô. Sau bữa cơm, trời tối, mấy người ngồi ở gian nhà chính nói chuyện phiếm, Dương Thiên Thanh giữ Kim Nguyên lại đi tắm, rửa ráy sạch sẽ rồi mới cho đi chơi.
Triệu Thu Quế trêu ghẹo: "Thiên Thanh thật là chu đáo."
Bạch thị cười nói: "Huynh đệ ruột thịt cũng không chu đáo được như thằng bé đâu." (hì hì vợ tương lai phải chăm bẵm chứ kkk)
Đêm đến, Thiện tỷ nhi và Tiểu Thúy ngủ chung một giường, Triệu Thu Quế và Bạch thị ngủ chung một giường. Triệu Thu Quế bảo Bạch thị yên tâm ngủ, bà sẽ dậy thêm cành thông cành bách là được.
Hai ngày nay lợn rừng quấy phá làm Bạch thị thấp thỏm lo âu, giờ lợn rừng đã bị bắt, bà cũng không từ chối, cảm ơn xong thì ngủ say.
Kim Nguyên cũng tựa vào Dương Thiên Thanh ngủ khò khò, dường như đang mơ thấy món gì ngon lắm.
Thịt lợn rừng hun qua một đêm đã phủ một lớp màu cánh gián, Kim Nguyên vừa dậy đã chạy ra xem thịt khô, nhìn đống thịt mà cứ nuốt nước miếng ừng ực, đòi Thiên Thanh ca ca hầm sườn thịt khô và xào thịt khô cho cậu ăn!
Thịt hun xong chia mỗi nhà một nửa, thịt khô nhà mình treo trong bếp, nhiều thịt thế này thì cả mùa đông họ không thiếu thịt ăn.
Trời dần lạnh hơn, ngô ngoài đồng cũng đã thu hoạch xong, lá cây trong rừng đều đã vàng vọt, gió thổi qua một cái là lá rơi đầy đất.
Trong núi lạnh hơn, Kim Nguyên đã sớm mặc áo kẹp bông nhỏ, hôm nay cậu dậy thật sớm, vừa xuống giường đã chạy đi múc nước, đặt bên cạnh bếp để hâm nóng nước suối lạnh giá.
Dương Thiên Thanh cũng đang nhào bột, Kim Nguyên lớn tiếng gọi: "Thiên Thanh ca ca! Hôm nay ăn gì vậy ạ?"
Mỗi ngày, căn nhà nhỏ đều bị tiếng gọi "Thiên Thanh ca ca" của Kim Nguyên đánh thức, chỉ cần cậu dậy là căn nhà náo nhiệt hẳn lên bởi tiếng nói liến thoắng của cậu.
Tay Dương Thiên Thanh không ngừng nghỉ: "Làm mấy cái bánh nướng mỡ hành."
"Dạ!" Kim Nguyên gật đầu lia lịa, còn cười lộ ra hai chiếc răng khểnh nhòn nhọn với Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, ta còn muốn uống canh trứng gà nữa."
"Được rồi, biết rồi."
Kim Nguyên lúc này mới bưng chậu gỗ nhỏ, múc nước suối đã hâm nóng vào chậu, lại lấy ống tre nhỏ, chấm chút muối hạt để đánh răng, sau đó dùng hai tay vốc nước rửa mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!