Dương Thiên Thanh từ trên cây nhảy xuống, nhặt mấy quả đào lớn nhất đi tìm nước rửa sạch.
Dương Thuận ngồi trên cành cây đung đưa chân, hái quả đào quẹt quẹt vào vạt áo rồi gặm, Kim Nguyên nhìn mà thèm thuồng. Chẳng có đứa trẻ nào là không thích leo cây, Dương Thuận còn cứ ngồi trên đó trêu chọc cậu.
Kim Nguyên không biết leo cây, chưa học được, lại thèm cái cảnh Dương Thuận ngồi trên đó vừa hái vừa ăn.
Dương Thuận đắc ý đung đưa chân: "Kim Nguyên, lên đây đi, ta kéo ngươi lên."
Thiện tỷ nhi cũng ở trên cây: "Ta cũng kéo đệ, Kim Nguyên mau lên đi."
Kim Nguyên đặt hết đào trong vạt áo xuống cỏ, ôm lấy thân cây đạp chân mấy cái, leo nửa ngày mà chân chỉ mới rời mặt đất một chút.
Dương Thuận thấy bộ dạng đó thì cười đến nghiêng ngả, suýt chút nữa là ngã xuống: "Thiện tỷ nhi, ngươi nhìn kìa ha ha ha, ngốc quá đi."
Thiện tỷ nhi thấy Kim Nguyên không leo nổi, ở trên đưa chân ra cho Kim Nguyên nắm lấy để bò lên, Kim Nguyên loay hoay nửa ngày vẫn không lên được, đến cả Thiện tỷ nhi cũng nóng đến vã mồ hôi.
"Ngốc chết ngươi."
Dương Thuận từ trên cây tuột xuống, đẩy mông Kim Nguyên lên, Thiện tỷ nhi ở trên đưa chân kéo, hai người cuối cùng cũng đưa được Kim Nguyên lên cây.
Dương Thuận phủi tay k** r*n hai tiếng: "Kim Nguyên, ngươi ăn ít thôi, Dương Thiên Thanh nuôi ngươi béo quá rồi, hai đứa ta suýt chút nữa là đẩy không nổi."
Kim Nguyên không phục nói: "Ta không có béo, ngươi nói bậy."
Kim Nguyên ngồi trên cành cây vui vẻ đung đưa chân, ngồi cao nhìn ra xa, ngay bên cạnh là những quả đào to bằng trứng gà, với tay là hái được một quả.
Đến khi Dương Thiên Thanh rửa đào xong quay lại, trên cây đã có ba đứa trẻ, Kim Nguyên ngồi trên đó chơi rất vui, thấy hắn về còn cười lộ ra hàm răng sữa trắng tinh.
"Kim Nguyên, xuống ăn đào."
Kim Nguyên lúc này ở trên cây đã ăn đủ rồi: "Thiên Thanh ca ca, ta không ăn nữa đâu."
Dương Thiên Thanh ở dưới nhặt hết đào vào giỏ, thấy trời không còn sớm bèn gọi mấy đứa xuống để về nhà.
Dương Thuận và Thiện tỷ nhi nhanh chóng tuột xuống, Kim Nguyên ngồi trên cành cây không xuống nổi, thấy người ta đi xuống hết rồi thì cuống quýt: "Còn ta nữa, còn ta nữa!"
Dương Thuận đứng dưới cây xem trò vui: "Ngươi mau xuống đi chứ, ngươi không xuống là bọn ta đi đấy, để ngươi ngồi một mình trên cây."
Kim Nguyên ôm thân cây muốn xuống nhưng hơi cao nên sợ ngã, hai tay ôm lấy cành cây vừa ngồi, một chân dò dẫm thân cây muốn tuột xuống, nửa ngày trời vẫn không biết xuống thế nào.
Thiện tỷ nhi muốn giúp nhưng không với tới, chỉ có thể ở dưới chỉ huy: "Kim Nguyên, đệ buông tay ra, ôm lấy thân cây là trượt xuống được thôi."
Kim Nguyên cuống lên, thấy Dương Thiên Thanh không thèm để ý mình thì mếu máo: "Thiên Thanh ca ca, cứu mạng, cứu mạng với!"
Dương Thiên Thanh nhìn người đang treo trên cây không xuống nổi thì thấy buồn cười, hắn nghiêm mặt dạy bảo: "Lần sau còn leo nữa không?"
"Không leo nữa, không leo nữa đâu, Thiên Thanh ca ca cứu mạng!"
Dương Thiên Thanh lúc này mới leo lên cây, để Kim Nguyên bám vào người mình, cõng cậu xuống.
Kim Nguyên chạm đất mới thở phào nhẹ nhõm, sợ chết cậu rồi, suýt nữa thì không xuống được.
Dương Thuận và Thiện tỷ nhi cười không ngớt, bốn người thu dọn đồ đạc rồi ai về nhà nấy.
Kim Nguyên về nhà còn muốn khoe công: "Nương, Tiểu Thúy tỷ, ở trong rừng hái được đào này! Ngọt lắm luôn!"
Dương Thuận ở bên cạnh bóc mẽ: "Phải rồi, ở trên cây không xuống nổi, còn phải để ca ta cõng xuống đó."
Khiến Kim Nguyên đuổi theo đánh: "Ta mới không có chuyện không xuống nổi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!