Mái nhà tranh dựng không cao, cửa sổ cũng mở nhỏ, Kim Nguyên lần đầu tới nơi thế này thấy rất lạ, nhưng bên trong lại tối om khiến cậu không dám đi loạn: "Dương Thiên Thanh, nhà ngươi tối quá."
"Không phải nhà ta nữa."
Kim Nguyên cười để lộ hàm răng sữa trắng nhỏ: "Ừ! Nhà ta mới là nhà của ngươi!"
Vợ chồng Dương Lai Phúc vốn lười, trong nhà cũng chẳng dọn dẹp cho sạch sẽ; nhà người biết giữ nề nếp thì trong ngoài đều gọn gàng, chứ như nhà họ Dương, vốn đã tối lại bày bừa bãi, không cẩn thận là có thể vấp ngã lăn quay.
Kim Nguyên xem chán thì hết thấy lạ, chưa từng thấy nơi ở nào tệ thế này, chỉ hơn cái chuồng bò nhà mình một chút; chuồng bò nhà cậu thì từng tới rồi, là Vượng Nhi dẫn cậu đi xem bê con.
Khi hai người ra ngoài, Dương Lai Phúc cũng từ gian bếp lụp xụp bưng ra một gáo nước: "Tiểu thiếu gia, uống chút nước cho mát họng."
Kim Nguyên cũng hơi khát, thấy nước là muốn uống, nhưng Dương Thiên Thanh nhận lấy rồi hắt đi: "Đun nước nóng, sao có thể để tiểu thiếu gia uống thứ này."
Kim Nguyên cũng kéo tay Dương Thiên Thanh: "Ta muốn uống nước."
Dương Thiên Thanh mặt lạnh nhìn Dương Lai Phúc: "Đi đun nước nóng."
Dương Lai Phúc trong lòng tức nhưng không dám ho he, thằng ranh này, vào nhà họ Kim oai rồi, giờ dám sai khiến cả cha nó!
Dương Lai Phúc lầm lũi đi đun nước, hai người ngồi trong sân chờ. Kim Nguyên lần đầu tới nhà dân quê, xem xong thì cũng chẳng còn hứng thú, kéo tay áo Dương Thiên Thanh: "Đi tìm Thiết Đầu chơi đi."
Dương Thiên Thanh ghé tai nói mấy câu, Kim Nguyên lập tức không đòi đi nữa.
Khóe miệng Dương Thiên Thanh khẽ nhếch, bé ngốc này dễ lừa nhất, biết tính Kim Nguyên ham chơi, xem xong nhà thì chắc chắn chẳng ngồi yên được lâu.
Trương thị cũng bưng một đĩa điểm tâm về, là mượn ở nhà trưởng thôn: bánh da giòn nhân táo đỏ, chỉ nhà trưởng thôn có chút của cải; dân quê có khi Tết cũng không ăn được ngon thế. Bà ta lấy về bốn miếng, mất tới 60 văn!
Ban đầu Trương thị định chỉ lấy một miếng, nhưng sợ tiểu thiếu gia nhà họ Kim phật ý nên lấy bốn, nếu cậu không ăn thì đem trả, tiết kiệm được ít tiền.
Trương thị đặt bánh lên bàn, Dương Lai Phúc cũng đã đun xong trà, bưng chén sành thô tới: "Kim tiểu thiếu gia, mời uống nước."
Kim Nguyên định với tay lấy, nhưng Dương Thiên Thanh giữ tay cậu lại: "Nóng, lát nữa uống."
Dương Lai Phúc cùng Trương thị cũng ngồi xuống, mặt tươi cười: "Tiểu thiếu gia ăn chút điểm tâm đi, thứ này là đồ ngon đó."
Kim Nguyên ăn điểm tâm suốt, mấy thứ này chẳng lọt mắt, chẳng buồn ăn, chỉ nghĩ lát nữa Dương Thiên Thanh chơi trò vui với mình.
Thấy Kim Nguyên không để ý, Dương Lai Phúc định hỏi Dương Thiên Thanh: "Cẩu..."
Chưa nói hết đã bị Dương Thiên Thanh trừng mắt chặn lại, Dương Lai Phúc chửi thầm, giờ thằng ranh này có số rồi, không chọc nổi. "Thiên Thanh à, ở nhà họ Kim ngươi làm gì thế, sao lại thân với tiểu thiếu gia vậy?"
"Ta giờ là tiểu tư thân cận của tiểu thiếu gia."
Nghe vậy, mắt Trương thị sáng lên: "Có phải như Vượng Nhi không?"
Dương Thiên Thanh ừ một tiếng, Trương thị càng vui: "Cẩu Thặng à, ngươi giờ có số rồi! Xem ai còn dám bắt nạt nhà ta nữa!"
Thấy Dương Thiên Thanh không vui, Dương Lai Phúc kéo vợ: "Đại tiểu tử nhà ta giờ có tiền đồ, nay đã sửa tên thành Thiên Thanh rồi, được nhờ mặt mũi Kim lão gia, đặt cho cái tên hay thế."
Trương thị cười rối rít phụ họa, hưng phấn chẳng giấu được, không ngờ thằng ranh này vào nhà họ Kim lại gặp vận tốt như vậy.
Cái tên Vượng Nhi thì cả thôn ai chẳng biết, từng mấy lần dẫn Kim tiểu thiếu gia chơi ở cổng thôn, oai phong lắm.
Giờ Dương Thiên Thanh thành tiểu tư thân cận của Kim tiểu thiếu gia, nhà bà ta cũng coi như ngóc đầu lên được, nói ra còn nở mày nở mặt, biết đâu sau này nộp địa tô còn nói được mấy câu dễ nghe, coi như có quan hệ với nhà họ Kim.
Trương thị nghĩ vậy, Dương Lai Phúc cũng thế, ánh mắt nhìn con trai khác hẳn. Lúc này mới nhớ hỏi một chút đứa con trai này của gã ở Kim gia bên kia thế nào, "Cái kia, Thiên Thanh, ngươi ở Kim gia có phải hay không khá tốt, cha bán ngươi cũng hối hận, xem ngươi hiện tại quá tốt như vậy, cha cũng an tâm rồi."
Dương Thiên Thanh vẫn nắm tay Kim tiểu thiếu gia, sợ cậu với lấy chén trà nóng: "Bán được mấy lượng bạc?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!