Kim lão gia đứng trong sân nhỏ nhìn bảo bối của mình chơi bắn bi một lúc, rồi chắp tay sau lưng bỏ đi.
Dương Thiên Thanh liếc theo bóng lưng Kim lão gia, trong lòng thầm nghĩ lão già này tâm tư quanh co nhiều lắm. Kim Nguyên đang chơi hăng, thấy Dương Thiên Thanh dừng lại thì kéo tay hắn một cái: "Dương Thiên Thanh, tới lượt ngươi rồi, mau lên."
"Biết rồi."
Dương Thiên Thanh bắn viên bi ra, chuẩn xác đánh trúng viên bi khác trên đất.
Từ khi theo Kim Nguyên làm tiểu đồng thân cận, ngày tháng của Dương Thiên Thanh mới khá lên, vết thương trên tay cũng đã lành. Vượng Nhi tuy thích châm chọc nhưng cũng không dám làm gì quá, người ở điền trang cũng khách khí hơn.
Buổi chiều, Vượng Nhi tới nói lão gia đi huyện phủ làm việc, mai mới về. Kim Nguyên chỉ gật đầu "ừ" hai tiếng, không để tâm, vì cha cậu thường xuyên ra ngoài.
Nói xong, Kim Nguyên lon ton chạy tới, đôi mắt to sáng long lanh, níu tay áo Dương Thiên Thanh nũng nịu: "Dương Thiên Thanh, Dương Thiên Thanh, chúng ta đi chơi ở trong thôn đi~"
Cha không ở nhà, chẳng ai quản, Kim Nguyên rất thích ra thôn chơi nhưng bị cha cấm, dạo này toàn chơi với Dương Thiên Thanh, giờ thấy cha đi thì lại muốn chạy ra thôn.
Vượng Nhi ai u kêu lên: "Tiểu thiếu gia, nếu để lão gia biết sẽ không vui đâu."
Kim Nguyên chẳng quan tâm, vì cha sẽ không nỡ đánh cậu. Đừng thấy Kim Nguyên nhỏ tuổi, thật ra rất láu cá, đôi mắt đảo một vòng nũng nịu: "Đi mà, đi mà~"
Dương Thiên Thanh vốn không muốn đi. Từ nhỏ hắn sống ở thôn Hạnh Hoa, mẹ ruột mất sớm, về sau có mẹ kế thì cuộc sống càng tệ, người trong thôn cũng tránh xa. Giờ đã bị bán vào nhà họ Kim, với thôn Hạnh Hoa chẳng còn gì để lưu luyến.
Thấy Dương Thiên Thanh không động, Kim Nguyên dùng hết sức kéo, người nhỏ nghiêng sang một bên, nếu tuột tay chắc ngã chổng mông, miệng gọi: "Tìm Thiết Đầu chơi~"
Dương Thiên Thanh chợt nhớ ở thôn Hạnh Hoa còn có "cha mẹ tốt" của mình — hôm đó hắn bị Vượng Nhi đánh gần chết, chính cha hắn đưa dây thừng cho gã. Dương Thiên Thanh vẫn nhớ rõ.
"Được."
Nghe Dương Thiên Thanh đồng ý, Kim Nguyên vui mừng trèo lên người hắn: "Ngươi bế ta, nhanh lên, nhanh lên."
Dương Thiên Thanh bế cậu lên, đứa nhỏ này tuy không cao nhưng toàn thân chắc nịch.
Hắn bế người định đi thì Vượng Nhi chặn lại: "Dương Thiên Thanh, lão gia không thích tiểu thiếu gia xuống thôn, nếu bị thương thì ngươi không yên thân đâu."
Kim Nguyên lè lưỡi: "Ta cứ đi, không cho ngươi cản."
Dương Thiên Thanh tránh sang bên: "Ngươi cứ coi như không biết là được, dù sao vạ cũng không rơi lên đầu ngươi."
"Ngươi!"
Dương Thiên Thanh bế người bỏ đi, Vượng Nhi cũng mừng vì rảnh, bĩu môi nhổ một ngụm về phía Dương Thiên Thanh: "Đồ gì đâu!"
Trong lòng thầm nghĩ nếu tiểu thiếu gia lại bị trầy như lần trước thì hay, lúc đó tên tiện chủng này sẽ bị ăn đòn, tốt nhất là đánh què rồi đuổi ra làm khổ dịch, khỏi chướng mắt gã.
Dương Thiên Thanh bế người rời đi rồi, Kim lão gia không ở nhà, Vượng Nhi thong thả vào bếp tìm lão nương gã là Thôi mụ mụ muốn chút thịt, trộm ít rượu rồi về phòng uống.
Ra khỏi điền trang, Kim Nguyên vui vẻ, cánh tay mũm mĩm ôm cổ Dương Thiên Thanh giục đi nhanh: "Tìm Thiết Đầu chơi trốn tìm~"
Kim Nguyên thích chơi trốn tìm, nhưng ở điền trang, Vượng Nhi chơi cùng thì không vui, vẫn thấy chơi với Thiết Đầu bọn họ hay hơn.
"Muốn tới nhà ta không?" Dương Thiên Thanh hỏi.
"Nhà ngươi? Ở đó có gì vui?" Kim Nguyên nghiêng đầu.
"Ngươi chưa từng vào nhà người trong thôn đi?"
Kim Nguyên chớp mắt — đúng là vậy, cậu chỉ chơi ở đầu thôn hoặc trên đường, chưa từng vào nhà ai.
"Muốn thử xem không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!