Chương 1: (Vô Đề)

"Tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia, chạy chậm chút thôi!"

Xuân vừa sang, trời ấm lên không ít, liễu bên rìa thôn đã nhú mầm non, hoa hạnh trên cành cũng kết nụ, xem chừng chỉ vài hôm nữa là nở trắng hồng cả cây.

Trên con đường nhỏ ở thôn, một đứa trẻ mặc áo xuân màu vàng mơ chạy lon ton, tay cầm con diều giấy, vừa chạy vừa cười khanh khách, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng. Sau lưng là một gia nhân vừa thở hồng hộc vừa chạy theo, lại sợ đuổi sát quá làm tiểu thiếu gia ngã.

Kim Nguyên vui vẻ giơ cao con diều, cậu vừa từ điền trang chạy xuống. Cậu thích chơi ở trong thôn lắm, Thiết Đầu biết bắn ná, Nhị Cẩu biết đánh cù, Tam Nha biết đan giỏ hoa...

Cậu rất thích chạy vào trong thôn. Cha nương không cho xuống, nhưng cậu lại cứ muốn. Nay nương đi thăm người thân đằng ngoại, không ai giữ, thế là cậu chuồn thẳng ra.

Tuy chỉ có một tiểu đồng theo sau, nhưng quanh mấy thôn này ai mà không biết Kim Nguyên — tiểu thiếu gia duy nhất của điền trang Kim gia, trắng trẻo mịn màng, dân quê nào nuôi được đứa trẻ trắng như thế.

Cả vùng mười dặm đều là ruộng thuộc về nhà họ Kim, một nửa dân thôn Hạnh Hoa là tá điền Kim gia, ai dám bắt nạt tiểu thiếu gia.

Kim Nguyên cầm diều chạy tới đầu thôn, thấy mấy đứa lớn hơn chút đang tụ lại chơi liền cười khúc khích chạy nhanh hơn, đôi chân ngắn chạy nhanh lật phật như bóng mờ, nhưng cũng chẳng nhanh hơn tiểu đồng là bao.

"Thiết Đầu! Thiết Đầu! Nhìn diều mới của ta này, chúng ta đi thả diều!"

Đám trẻ thấy Kim Nguyên định bỏ chạy, nhưng thấy sau lưng cậu có tiểu quản sự điền trang nên đành đứng chờ.

Chúng tầm sáu bảy tuổi, chỉ lớn hơn Kim Nguyên một hai tuổi, mặt non nớt không giấu được vẻ không vui, thấy nhóc con trắng như màn thầu bột trắng chạy tới, đứa nào đứa nấy đều lộ rõ vẻ không thích thú.

Chúng không thích chơi với Kim Nguyên — c** nh* tuổi lại là tiểu thiếu gia điền trang, chơi cùng thì ai cũng phải nhường. Lần trước chơi buộc lá liễu vào thân cây, lá của Kim Nguyên kém Nhị Cẩu, cậu liền khóc, Nhị Cẩu phải đưa "bảo bối" của mình cho cậu, về nhà còn bị nương đánh hai roi.

Bởi vì nhà Nhị Cẩu là tá điền của Kim gia, nương nó vì sợ Nhị Cậu làm tiểu thiếu gia khóc sẽ bị Kim gia tăng địa tô.

Vì thế bọn trẻ trong thôn đều không muốn chơi cùng, nhưng Kim Nguyên lại rất thích xuống chơi. Cha mẹ lũ trẻ đều dặn: không được làm tiểu thiếu gia khóc, nếu không về nhà sẽ ăn đòn.

Hôm nay trời ấm, tiểu thiếu gia lại chạy xuống nhiều hơn. Nhị Cẩu cứ thấy cậu là thấy mông mình đau, nhìn cậu chạy tới gần còn lén lút lườm mấy cái. Cậu đã chơi không ra gì thì thôi lại cứ chạy tới, phiền chết.

Vẫn chỉ có mùa đông tốt, khi đó trời buốt giá, Kim gia sợ cục cưng bảo bối nhà họ bị lạnh nên không cho ra ngoài. Giờ trời ấm, Kim Nguyên lại tung tăng chạy. Nhìn đôi chân ngắn cũn chạy tới với áo xuân vàng mơ đang mặc, Nhị Cẩu bật cười, nói với Thiết Đầu: "Nhìn kìa, như vịt ấy."

"Đúng thế, lại tới nữa rồi, lại phải dỗ. Biết vậy đã chẳng chơi ở đầu thôn."

Thiết Đầu lớn tuổi hơn trừng mắt nhìn đám trẻ: "Im đi, để Vượng Nhi nghe thấy lại mắng."

Vượng Nhi là tiểu đồng theo sau Kim Nguyên, bình thường chỉ hầu hạ cậu, dù chỉ là một đứa sai vặt nhưng vì làm tại điền trang Kim gia nên ở thôn cũng chẳng ai dám chọc. Nếu đám trẻ trong thôn không làm tiểu thiếu gia vui, Vượng Nhi sẽ tát ngay mấy cái, lũ trẻ vừa sợ vừa ghét. Thiết Đầu còn mơ lớn lên vào điền trang làm quản sự để ai cũng phải nể, đến khi đó xem ai dám bắt nạt nó nữa.

Kim Nguyên mồ hôi lấm tấm, giơ diều lên quá đầu: "Thiết Đầu, chúng ta đi thả diều nhé, người xem nè, diều mới của ta đẹp lắm."

Cậu mới hơn 4 tuổi, được cưng chiều mà lớn lên, mới nói sõi gần đây, theo lời Thiết Đầu là tiểu thiếu gia Kim gia nói chuyện lúc nào cũng mang theo mùi sữa. Mắt to, da trắng hơn bánh bao bạch diện nhà nó ăn Tết, nhưng đẹp mấy cũng chẳng ai thích chơi cùng. Vậy mà tiểu thiếu gia này lại cứ thích tìm chúng nó chơi cùng, mỗi lần tìm đến, Vượng Nhi lại lườm chúng nó, không dỗ được người vui là đánh.

Kim Nguyên có được đồ tốt, lạch bạch chạy tới tìm đồng bọn nhí chơi cùng, thấy ai cũng im lặng thì hơi buồn: "Các ngươi không thích sao? Rất đẹp mà, ta còn vẽ con hổ nhỏ đó."

Nhưng chỉ thấy trên diều là con sâu dài méo mó, chả giống hổ nhỏ chỗ nào, giống quỷ treo cổ trên cây mùa xuân hơn, xấu ơi là xấu, khiến con diều chẳng đáng một đồng.

Vượng Nhi xụ mặt ho một tiếng, đám nhãi ranh này lại không nhớ chuyện cũ rồi.

Vương Nhi ho một tiếng khiến lũ trẻ sợ tới mức vội đứng thẳng. Thiết Đầu nói: "Đẹp lắm, đi thả diều thôi."

Kim Nguyên lúc này mới cười tươi: "Đi, thả diều!"

Ban nãy lũ trẻ đang chơi ô ăn quan, nay Kim Nguyên tới lại phải đi theo, cũng không ai dám bỏ về nhà vì Vượng Nhi đang nhìn.

Kim Nguyên cầm guồng dây chạy trước, Thiết Đầu giơ diều theo sau, tiểu thiếu gia vui tới mức gương mặt nhỏ đỏ bừng, nhưng Thiết Đầu chỉ lo nếu diều không bay cậu sẽ khóc.

Quả nhiên sợ cái gì thì cái đó tới, tiểu thiếu gia có một mẩu, kéo dây mãi diều không bay, môi đã bắt đầu bĩu. Thiết Đầu thấy bèn hoảng lên, trời ơi tiểu thiếu gia ơi nhất định đừng khóc nhé!

May thay Vượng Nhi thấy cậu ra mồ hôi, sợ bị gió lạnh làm ốm liền gọi: "Tiểu thiếu gia có khát không, lại uống nước đi ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!