Chương 18: (Vô Đề)

Tôi vội vàng nắm lấy tay Vệ Thư Tình.

"Em vẫn còn để tâm chuyện giữa anh và Tô Duệ đúng không?

Anh đã ly hôn với cô ta rồi, chúng ta tái hôn được không?

Anh có lỗi với em, nhưng Phi Phi là vô tội.

Con bé không thể không có cha."

Vệ Thư Tình ném một xấp ảnh vào mặt tôi.

Là những tấm ảnh tôi và Tô Duệ nằm trên giường cùng nhau.

Chắc chắn là chụp trước khi tôi kết hôn.

Phi Phi nhìn tôi, lớn tiếng nói:

"Chú Lục, mỗi lần thấy chú vì người đàn bà xấu xa đó mà làm mẹ con đau lòng, con đều rất ghét chú.

Từ giờ trở đi, bảo thằng Triết Triết và người đàn bà đó đừng gửi mấy thứ kỳ lạ cho con và mẹ nữa.

Con ghét chú.

Cả đời này không muốn gặp lại chú nữa."

Tôi như bị sét đánh ngang tai.

Chết lặng đứng yên tại chỗ.

Tôi cúi xuống, nhặt chiếc đồng hồ Baby"s Breath bị vứt trong thùng rác.

Đó là món quà cưới tôi từng tặng Vệ Thư Tình.

Cô ấy trân trọng vô cùng, từng kể với tôi rằng, cha mẹ cô ấy ly hôn từ khi cô ấy còn nhỏ.

Người mẹ vốn dịu dàng, sau ly hôn lại trở nên cáu gắt, nóng nảy.

Mọi lỗi lầm trong cuộc đời bà đều trút lên đầu cô ấy.

Dần dần.

Cô ấy trở nên trầm lặng, ít tâm sự với ai.

Bị ấm ức cũng chỉ biết nuốt vào trong.

Cô ấy đã từng cầu xin tôi:

"Chồng ơi, vì con, vì sự phát triển của con, chúng ta có thể mãi mãi không ly hôn được không?"

Khi đó, tôi nhìn cô ấy.

Cô ấy lặng lẽ.

Chỉ có đôi mắt sáng rực lên hy vọng.

Không biết bao lâu sau, khi đôi mắt ấy sắp tắt đi ánh sáng cuối cùng.

Tôi đã gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!