Tôi đề nghị ly hôn.
Tô Duệ muốn tôi ra đi tay trắng.
Mơ đi!
Chuyên gia mà cô ta giới thiệu cho tôi, tôi vẫn còn giữ liên lạc đấy!
Tôi về tìm Vệ Thư Tình.
Đàn ông làm sai, thì phải dũng cảm đối mặt với thực tế, cố gắng hết sức để cứu vãn tình cảm này.
Cô ấy yêu tôi nhiều như vậy, chắc chắn sẽ tha thứ cho tôi.
Nhưng Vệ Thư Tình không có ở nhà.
Phòng đầy những túi hành lý đã được thu dọn gọn gàng.
Tiểu Trần nói, phu nhân đã bán nhà.
Chuẩn bị rời khỏi biệt thự Họa gia.
Tôi đứng đó, không biết phải làm gì.
Cầm con thú bông Thỏ Cảnh Sát, đến trước mặt Phi Phi trêu chọc con bé.
Nhưng con bé quay mặt đi, không hề nhìn tôi.
Rõ ràng trước đây, dù tôi có bận rộn thế nào, con bé vẫn sẽ quấn lấy tôi, đòi hôn, đòi bế, đòi được tung lên cao.
Tôi tự nhủ.
Trẻ con mau quên.
Dỗ dành một chút là được thôi.
"Con gái ngoan, đây không phải là thứ con thích nhất sao?"
Lần trước Triết Triết giật mất từ tay Phi Phi, con bé đã khóc rất lâu.
Tôi định lấy lại cho con bé.
Nhưng Tô Duệ bảo, hồi còn ở nước ngoài, ngay cả cô ta cũng không dám mua bản gốc của Judy cho con trai.
Phi Phi đã có rất nhiều thú bông xinh đẹp, nhường một món thì đã sao?
Phi Phi không nhận món quà của tôi.
Con bé chỉ mỉm cười nhìn những chú chim ngoài cửa sổ, rồi quay lại, thu hết nụ cười vào trong:
"Chú Lục, không sao đâu.
Chú không cần cố tình dỗ con."
"Bạn con cũng có ba mẹ ly hôn.
Mẹ bạn ấy nói rằng ba không còn yêu mẹ nữa.
Nên ba sẽ không bao giờ yêu bạn ấy nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!