Mẹ tôi đẩy xe lăn, định đánh Tô Duệ.
Tô Duệ không phải kẻ ngốc, sao có thể đứng yên chịu trận.
Nhưng Triết Triết thấy mẹ mình sắp bị đánh, liền lao lên phía trước.
Thằng bé nhỏ con nhưng sức rất khỏe.
Chỉ thấy nó giống như một con bê con đang nổi điên, dùng hết sức lật ngược xe lăn.
Mẹ tôi ngã nhào xuống đất.
Máu chảy lênh láng.
Tôi hoảng loạn gọi xe cấp cứu.
Tô Duệ chỉ mải dỗ dành Triết Triết đang hoảng sợ.
Ngay cả khi tôi lên xe cứu thương, cô ta cũng không buồn đi theo.
Mẹ tôi cứ liên tục gọi tên Vệ Thư Tình và Phi Phi.
Bất đắc dĩ.
Tôi đành phải gọi điện.
Vệ Thư Tình đến.
Phi Phi còn mang theo một bó hoa cẩm chướng—loài hoa mẹ tôi thích nhất.
Trong lòng tôi tràn ngập cảm xúc lẫn lộn.
Tôi từng nghĩ, sau khi ly hôn, Vệ Thư Tình sẽ đến tìm mẹ tôi để kể tội tôi, để bà đòi lại công bằng cho cô ấy.
Nhưng từ đầu đến cuối, cô ấy không hề nói một lời nào không hay về tôi.
Là vì không muốn làm mẹ tôi buồn?
Hay vì cô ấy đã không còn để tâm đến tôi nữa?
Mẹ tôi bị chấn động não nghiêm trọng.
Bác sĩ nói bà có thể bị mất trí nhớ, thậm chí xuất huyết nội sọ, nguy hiểm đến tính mạng.
Mẹ nắm c.h.ặ. t t.a. y Vệ Thư Tình:
"Con dâu ngoan, mỗi lần mẹ ốm, đều là con chăm sóc."
Vệ Thư Tình không rút tay ra, chỉ lặng lẽ cầm bát cháo, từng thìa từng thìa đút cho bà.
Nhìn cô ấy nhẹ nhàng thổi nguội cháo.
Lòng tôi chua xót.
Những năm còn chung sống, con gái tôi bị dị ứng, mẹ tôi mắc ung thư.
Chính Vệ Thư Tình là người vất vả lo toan tất cả.
Tôi uống say đau dạ dày, cô ấy nấu canh giải rượu cho tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!