Chương 14: (Vô Đề)

Viện dưỡng lão gọi điện, nói mẹ tôi bị ngã.

Tôi không nhớ lần cuối mình đến thăm bà là khi nào.

Trước đây, Vệ Thư Tình luôn là người thanh toán viện phí, mỗi tháng ghé qua hai, ba lần.

Còn tôi thì bận kiếm tiền, bận tiếp khách.

Khi tôi mới sáu tháng tuổi, bố tôi ngoại tình, rồi gặp báo ứng—bị tai nạn xe rơi xuống sông mà chết.

Mẹ một mình nuôi tôi khôn lớn, không có khả năng giúp đỡ tôi nhiều hơn.

Tôi vừa đi học, vừa làm thêm để tự trang trải đại học.

Giành được rất nhiều học bổng.

Sau khi bị Tô Duệ lừa dối.

Mẹ tôi giận dữ mắng tôi bị sắc đẹp làm mờ mắt, đến tận trường vung tay tát cô ta mấy cái.

Về nhà, bà còn nói Tô Duệ vừa nhìn đã biết là loại hồ ly tinh, cấm tôi qua lại với cô ta.

Tôi không muốn nghe mẹ sỉ nhục Tô Duệ.

Đã rất lâu không về nhà.

Mãi đến khi cưới Vệ Thư Tình.

Cô ấy không xinh đẹp bằng Tô Duệ.

Nhưng là một người vợ hiền, một người mẹ tốt.

Mẹ tôi tuy mạnh mẽ nhưng lại rất thích cô ấy.

Những năm bà ốm đau, chính Vệ Thư Tình là người bận trước bận sau chăm sóc.

Sau khi hồi phục, mẹ tôi không muốn trở thành gánh nặng cho chúng tôi, tự nguyện vào viện dưỡng lão.

Vệ Thư Tình vẫn thường đưa con gái đến thăm bà.

Nhưng từ sau khi ly hôn, cô ấy chưa từng quay lại.

Mẹ nắm lấy tay tôi, thở dài:

"Chắc chắn con đã làm gì đó khiến Thư Tình đau lòng, nên nó mới không đến gặp mẹ nữa.

Cả Phi Phi nữa, con bé ngoan như vậy, mà cũng không còn gọi điện cho bà."

Tôi nghĩ đến dáng vẻ ngày càng bận rộn, ngày càng rạng rỡ của Vệ Thư Tình.

Trong lòng bỗng dâng lên một tia hy vọng.

Cô ấy chưa từng nói với mẹ chuyện ly hôn.

Có phải nghĩa là… cô ấy vẫn đang đợi tôi quay về không?

Vệ Thư Tình rất coi trọng chữ hiếu.

Nếu mẹ tôi ra mặt cầu xin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!