Chương 73: Không từ chối (hạ)

Dịch giả: Ars. Tương Cầm

Mặt khác, con tiểu hoàng cẩu này còn ở ngọn Đại Trúc Phong to lớn như vậy, chọn ra rất nhiều chỗ mà vãi ra nước tiểu. Chuyện này là phiền toái nhất, Điền Bất Dịch đã mắng Đại Hoàng nhiều lần mà nó vẫn không nghe. Tuy nhiên thấy nó thường chỉ tìm những cây trúc ở trong rừng trúc kia, hoặc là một vài phòng ốc vắng vẻ ở chỗ hẻo lánh, Điền Bất Dịch cũng liền chẳng muốn nói nhiều nữa.

Mãi cho đến một lần, không biết như thế nào mà con chó ngu xuẩn này phát điên, không hiểu sao lại chạy vào Thủ Tĩnh đường, sau đó tiểu vào góc tường phòng ngủ của thủ tọa Trịnh Thông một cái, lập tức trở thành trò cười mới nhất, sốt dẻo nhất của Đại Trúc Phong.

Trịnh Thông sau khi biết rõ việc này cũng không biết là nên khóc hay cười. Tuy nhiên lão dù sao cũng là tiền bối cao nhân đã tu đạo thành công, nơi nào lại đi so đo cùng với một con chó nhỏ, bất quá cũng chỉ cười cười rồi bỏ qua.

Điền Bất Dịch ngược lại kinh sợ, muôn phần chật vật chạy về chỗ sư phụ thỉnh tội, lại tóm lấy Đại Hoàng trở về phòng thu thập một trận.

Chẳng qua có mắng thì mắng, con chó nhỏ này thoạt nhìn lại là một bộ lười biếng ngu xuẩn, một chút dấu hiệu khôn ra cũng không có. Điền Bất Dịch tức quá đành chỉ đem Đại Hoàng trói vào xích chó, buộc ở trong sân nhà mình, còn không cho Đại Hoàng đồ ăn. Đến khi lâu quá, lập tức khiến cho Đại Hoàng hoảng loạn không chịu nổi, tội nghiệp ngồi ở trong sân, hướng về phía Điền Bất Dịch mà sủa gâu gâu.

Tiếng kêu vang rất to, tựa hồ truyền khắp toàn bộ ngọn Đại Trúc Phong.

Điền Bất Dịch đứng ở trong sân, hai tay chống nạnh, nhìn Đại Hoàng cười lạnh nói: "Con chó ngu xuẩn, đã biết sợ rồi sao?"

Đại Hoàng vẫy vẫy đuôi: "Uông, uông uông…"

Điền Bất Dịch quát: "Sau này có còn dám đi tiểu bừa bãi nữa không?"

Cái đuôi Đại Hoàng lại ngoắc vài cái: "Uông uông uông, uông uông…"

Điền Bất Dịch cả giận nói: "Cứ kêu như vậy nữa, có tin ta bỏ đói ngươi ba ngày ba đêm không!"

Cái đuôi của Đại Hoàng lập tức ve vẩy không ngừng: "Uông, uông, uông, uông…"

Điền Bất Dịch còn muốn nói tiếp cái gì đó nữa, bỗng nhiên chỉ nghe thấy ở ngoài cửa có một âm thanh mang theo vài phần kinh ngạc truyền tới: "Ồ, đã xảy ra chuyện gì, ngươi làm gì mà muốn bỏ đói Đại Hoàng ba ngày ba đêm thế?"

Điền Bất Dịch giật mình một cái, nhìn lại. Chỉ thấy Tô Như chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở cửa ra vào, lúc này đang đi vào trong sân nhỏ, nhìn thấy Đại Hoàng thì lập tức mặt mày hớn hở, đi tới đưa tay sờ sờ đầu của Đại Hoàng, cười nói: "Ai nha, Đại Hoàng, chúng ta lại gặp mặt. Ồ, hình như gần đây lại lớn thêm một tí rồi nha, so với khi ta nhìn thấy ngươi lần trước lại cao hơn một chút."

Đại Hoàng sau khi nhìn thấy Tô Như, thoáng cái liền lập tức hưng phấn hẳn lên, hai mắt tỏa sáng, nhìn Tô Như mà trong miệng sủa liên tục "gâu gâu, gâu gâu", đồng thời lè lưỡi không ngừng liếm láp lòng bàn tay Tô Như, lại dùng đầu cọ cọ vào mắt cá chân của nàng, lộ ra vẻ vô cùng thân mật.

Với tư cách là một trong hai người cứu nó, ngày bình thường, ngoại trừ Điền Bất Dịch thì người mà mà Đại Hoàng thích thân cận nhất chính là Tô Như rồi.

Tô Như cười khanh khách, thoạt nhìn cũng rất yêu thích con chó nhỏ này, chơi đùa với nó một hồi lâu, lúc này mới quay sang Điền Bất Dịch cười nói: "Ai, vừa rồi ngươi nói cái gì đó?"

Điền Bất Dịch bất động thanh sắc, trên tay giống như là ảo thuật lập tức hiện ra một cái bồn lớn đầy xương, đặt xuống mặt đất bên cạnh Đại Hoàng, sau đó nghiêm mặt nói: "Ta mỗi lần rời khỏi là nó lại giống như là quỷ chết đói mà dốc sức liều mạng ăn bậy ăn bạ, ta mua thêm một ít đồ ăn cho nó cũng không sao, nhưng mà sợ nó ăn hư mất thân thể a."

Hiển nhiên là Tô Như cũng biết rõ một chút về tập tính thường ngày của Đại Hoàng, nghe vậy thì liên tục gật đầu, đi tới sờ lên đầu của Đại Hoàng, cười nói: "Điền Bất Dịch nói đúng a, Đại Hoàng, bình thường ngươi phải nghe lời hắn nói a."

Đại Hoàng trong miệng ngậm một cục xương, ngẩng đẩu nhìn thoáng qua Điền Bất Dịch, sau đó ngo ngoe gật đầu, rồi lại tiếp tục vùi đầu gặm lấy gặm để.

Điền Bất Dịch thở dài một hơi, hặc hặc cười, nói với Tô Như: "Đại Hoàng thật sự là một con chó thông minh."

Tô Như che miệng mà cười.

Hai người nhìn Đại Hoàng một lúc, rồi Điền Bất Dịch liền cùng với nàng đi tới bên kia sân nhỏ, ngồi xuống bên cạnh một cái bàn đá, mỉm cười nói: "Hôm nay là đặc biệt sang đây thăm Đại Hoàng hay sao?"

Trên mặt Tô Như vốn là có dáng tươi cười, nhưng lúc này lại chậm rãi thu hồi, vốn là gật đầu đáp: "Vâng." Nhưng sau đó lại chậm rãi lắc đầu, thấp giọng nói: "Cũng không phải a…"

Điền Bất Dịch có chút kỳ quái nói: "Tô sư muội, ngươi làm sao vậy?"

Sắc mặt của Tô Như phức tạp, sau khi do dự một chốc, liền ngẩng đầu nhìn Điền Bất Dịch. Chỉ thấy ánh mắt của hắn sáng ngời, đang nhìn chính mình. Trong lòng Tô Như không khỏi mềm nhũn, thở dài một chút, sau đó nói: "Kỳ thật là hôm nay ta trở lại cũng là vì muốn nói cho ngươi một chuyện."

Điền Bất Dịch nói: "Chuyện gì, ngươi cứ nói."

Tô Như im lặng một lát rồi nói: "Hôm qua ở trên Ngọc Thanh Điện, Vạn sư huynh hắn đột nhiên đưa cho ta một thanh tiên kiếm vô cùng tốt."

Điền Bất Dịch nhất thời khẽ giật mình, ngơ ngác nhìn Tô Như.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!