Dịch giả: Đình Phong
"Vật kia là gì?"
Năm người Thanh Vân Môn ẩn thân đứng trên cồn cát dưới sơn mạch đều thấy được một đạo hư ảnh hắc ám giống như vực sâu trước Thánh Điện Ma Giáo, nhìn từ xa nó như một cái vực sâu không thấy đáy đảo ngược trên không trung. Bên trong nó có hắc ám vô tận, lại giống như có vô số âm ảnh quỷ dị ẩn nấp bên trong, dường như chực chờ sẽ phóng ra trút lên thế gian này, không thể diễn tả được sự đáng sợ cùng quỷ dị.
Thúc Thường là người đầu tiên kinh ngạc cất tiếng hỏi mà những người khác bên cạnh hắn cũng là vẻ kinh ngạc cùng nghi hoặc, xem ra ngay cả Vạn Kiếm Nhất cũng hoàn toàn không biết nó là cái gì. Sau một lúc lâu, Thương Tùng đứng bên cạnh Vạn Kiếm Nhất hừ một tiếng nói: "Tà ma ngoại đạo, quả nhiên còn có đồ vật ma quỷ tới mức này."
Vạn Kiếm Nhất bên cạnh hắn nghe vậy bỗng nhiên trong lòng khẽ động, như là nghĩ tới điều gì trong miệng "ồ" lên một tiếng rồi trầm ngâm nói khẽ: "Chẳng lẽ đây là "Minh Uyên" mà bọn Bách Độc Tử đã nói?"
Điền Bất Dịch vừa lúc đi tới nghe vậy khó hiểu nói: "Vạn sư huynh, ngươi nói cái gì?"
Vạn Kiếm Nhất bừng tỉnh, lập tức lắc đầu nói: "Không có gì."
Cái Minh Uyên kia chỉ là Bách Độc Tử thuận miệng nói qua một lần, đến cùng bộ dạng như thế nào cũng không có lộ ra một chút nên Vạn Kiếm Nhất cũng không thể vì chi tiết nhỏ này mà tùy ý phán đoán, thế nên sau khi nhìn một tràng cổ quái kia Vạn Kiếm Nhất liền gọi mọi người tới bên cạnh nói: "Mấy vị sư đệ, ta có lời muốn nói với mọi người. Ngày đó chúng ta từ Thông Thiên Phong xuống núi đi về Man Hoang phía tây chính là vì tìm kiếm Man Hoang chi địa thần bí trăm ngàn năm qua cùng với bí thuật Ma Giáo làm hại Trung thổ từ lâu. Mà trọng yếu nhất trong đó chính là Thánh Điện của Ma Giáo tại Man Hoang, đoạn đường này khó khăn hung hiểm không cần nói, chúng ta năm người không có ai không kinh qua hiểm tử nhưng hiện tại vẫn còn sống."
Nói đến đây, hắn hít sâu một hơi, trên mặt có vài phần thổn thức nhưng rồi không chút sợ hãi, ngược lại còn phóng khoáng mà cười hặc hặc nói: "Bất quá chúng ta mạng lớn, một đường đi đến nơi đây cũng tìm được vị trí Thánh Điện Ma Giáo, chỉ sợ năm người chúng ta chính là nhóm người Trung thổ đầu tiên đến được đây trong trăm ngàn năm qua."
Bọn Thương Tùng, Điền Bất Dịch đều nở nụ cười quay đầu nhìn về phía sau lưng, chỉ thấy cát vàng đằng đẵng, dưới ánh mặt trời cồn cát tráng lệ, tuy là một mảnh xơ xác tiêu điều nhưng làm kẻ khác sinh ra cảm giác hùng hồn, chỉ cảm thấy cho dù có nguy hiểm hơn nữa cũng chỉ dùng bốn chữ "đạp khó vươn lên" mà thôi, nam nhi chí lớn, bễ nghễ thế gian, trên đời này còn sợ cái gì?
Dù sinh tử nguy nan, bất quá cũng là việc tầm thường.
Vạn Kiếm Nhất cùng mọi người tại đó mà cười, sau một lúc khẽ gật đầu nghiêm mặt nói: "Hành trình Man Hoang lần này có thể đi cùng bốn vị sư đệ chính là vinh dự lớn nhất trong đời Kiếm Nhất!" Dứt lời thì hai tay hắn chắp lại làm lễ.
Bốn người còn lại cũng "hô" một tiếng khom người đáp lễ.
Gió lớn thổi qua làm cát vàng di động, Vạn Kiếm Nhất gật đầu sau đó nhìn thoáng qua ngọn núi có xây dựng Thánh Điện Ma Giáo, chỉ thấy trong lúc nói chuyện thì cái vực sâu thần bí kia chầm chậm nhạt dần dường như sẽ lập tức biến mất. Vạn Kiếm Nhất thu hồi ánh mắt sau đó nói với mọi người: "Hiện tại chúng ta có một việc cần bàn bạc."
Thương Tùng nói: "Mời sư huynh nói."
Vạn Kiếm Nhất trả lời: "Thời điểm chúng ta xuống núi chính là thăm dò Man Hoang chi địa cùng tìm kiếm Thánh Điện Ma Giáo để dò xét được vài tin tức quý giá cho đại chiến chính ma ngày sau. Hôm nay cùng nhau tới đây coi như đã tìm được Thánh Điện Ma Giáo và đạt được mục đích. Bất quá bây giờ ta muốn hỏi mọi người, chỉ còn lại một tòa Thánh Điện Ma Giáo này, chúng ta có nên lên núi thăm dò một phen?"
Lời vừa nói ra thì bốn người đều trầm mặc, năm người này ngàn dặm tung hoành tới đây sẽ không ai là kẻ ngu dốt, hầu như trong nháy mắt là hiểu ý tứ trong lời nói của Vạn Kiếm Nhất: trải qua khó khăn trắc trở, mục đích đi Man Hoang lúc trước coi như hoàn thành; nếu bây giờ lập tức quay về Thanh Vân Môn cũng không phải không được, dù sao năm người cũng đã vì Trung thổ chính đạo mà xác minh một con đường tới Thánh Điện Ma Giáo thần bí khó lường.
Tuy rằng dọc đường gian nguy nhưng con đường là chính xác đấy.
Nhưng Vạn Kiếm Nhất rồi lại đưa ra một vấn đề khó hơn nữa, hắn hỏi mọi người có nên hay không lên thăm dò Thánh Điện Ma Giáo. Hầu như không cần suy đoán thì ai cũng có thể biết Thánh Điện Ma Giáo với tư cách là nơi trọng yếu nhất cũng là điện thờ lâu nhất thì trong đó nhất định cất giấu vô số bí mật, nhưng hung hiểm tuyệt đối là khó có thể tưởng tượng, khả năng lớn nhất chính là trên đường đến đây may mắn vô sự nhưng nếu tiến vào Thánh Điện Ma Giáo liền sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Nguy hiểm thế này, bất chấp đến cùng là đáng giá sao? Phải biết rằng đi đến đây nhìn thấy được Man Hoang Thánh Điện liền có thể trở về đấy.
***
"Đi!" Một lời như chém đinh chặt sắt vang lên trong không khí trầm mặc, lập tức làm mọi người nhìn qua.
Người mở miệng nói chính là Thương Tùng. Giờ đây trên mặt hắn tràn đầy vẻ kiên định, mày rậm hơi nhíu đối với Vạn Kiếm Nhất cùng ba người kia cất cao giọng nói: "Chúng ta trải qua gian nguy mới tới được đây, há lại tay không mà quay về? Dọc đường này biết bao hung hiểm, trong lòng các vị chắc là hiểu rõ, thứ cho ta nói thẳng, nếu là ta rời khỏi nơi đây, chỉ sợ trong thời gian dài tiếp theo cũng không có người trong Trung thổ chính phái đến.
Khó có được cơ hội như vậy, ta cảm thấy nhất định phải dò xét Thánh Điện Ma Giáo một phen, tìm thêm nữa tin tức quan trọng để hồi báo, đó mới là điều trọng yếu nhất."
Vạn Kiếm Nhất như có chuyện suy nghĩ, nhất thời không nói chuyện, mà những người khác như Thúc Thường, Thương Chính Lương cũng đều không nói gì, sau một lúc lâu, đã có người khác đứng dậy, thân hình ục ịch chính là Điền Bất Dịch, chỉ thấy hắn chậm rãi lắc đầu nói: "Việc này ta có ý khác."
Thương Tùng sắc mặt lập tức âm trầm thêm vài phần, lạnh lùng nhìn Điền Bất Dịch nói: "Điền sư đệ có gì chỉ giáo?"
Điền Bất Dịch giống như chưa phát giác ra ý tứ của Thương Tùng, chỉ nhìn Vạn Kiếm Nhất thành khẩn nói: "Vạn sư huynh, ta cho rằng chuyện này thấy thế nào tốt thì làm. Năm người chúng ta xâm nhập Man Hoang đất cằn sỏi đá, một đường gian nguy mà đến đây đoạt được đầy đủ tin tức lại nói thêm đã tìm được Thánh Điện Ma Giáo, bao nhiêu đây mà quay về núi coi như là thắng lợi trở về, cần gì rước thêm phiền phức?"
Vạn Kiếm Nhất im lặng không nói, nhưng Thương Tùng ở một bên thay đổi sắc mặt cười lạnh nói: "Chứ chẳng phải ngươi sợ chết hả?"
Mặt Điền Bất Dịch nhất thời đỏ lên, hằm hằm nhìn Thương Tùng cả giận nói: "Ngươi nói cái gì?"
Thương Tùng hừ một tiếng nói: "Rụt rè sợ hãi, không phải sợ chết còn là gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!