Chương 34: Mặc tuyết (hạ)

Dịch giả: Tuyết Mùa Hạ

Chớp mắt, Điền Bất Dịch đã cầm tiên kiếm đi tới gần Bách Độc Tử và Đoan Mộc Thiết. Lúc này mặt y rất nghiêm túc, hơn nữa lại không hề do dự mà vung kiếm lên như muốn chém xuống.

Sát khí đập vào mặt khiến Bách Độc Tử nhắm mắt đợi chết, nhưng bỗng nhiên Đoan Mộc Thiết bên cạnh lại khóc váng lên rồi ngã lăn ra đất van xin: "Tha mạng, tiên trưởng, tha cho chúng con một mạng. Tất cả mọi thứ của con đều dâng cho ngài, còn có, còn có, các ngài muốn biết gì thì cứ hỏi, con nhất định sẽ nói hết những gì mình biết, chỉ xin ngài tha cho mạng chó của chúng con!"

Điền Bất Dịch dừng tay lại, kiếm cũng không lập tức đâm xuống.

Đoan Mộc Thiết chờ một lúc, khi nhân thấy vẻ chần chừ trên gương mặt Điền Bất Dịch thì như bắt được một cơ hội sống nên sung sướng tiếp tục cầu khẩn, thậm chí còn tiện tay kéo theo cả Bách Độc Tử đang thừ người kia.

Bách Độc Tử hơi run rẩy rồi cũng vội vàng mở miệng van nài.

Ba người họ vốn chỉ xuất thân bình dân, nhưng mỗi người lại may mắn nhận được cơ duyên tu luyện, sau khi có đạo hạnh mới gia nhập Ma Giáo, cứ vậy phát triển lên. Bình thường họ quan trọng tính mạng của mình hơn hết thảy, lúc này đã rơi vào hiểm cảnh nên cũng không cần chút mặt mũi nào nữa.

Mấy người của Thanh Vân Môn đứng sau lưng Điền Bất Dịch không hề biến sắc. Thương Tùng và Thương Chính Lương thấy hai kẻ kia như vậy thì đều lắc đầu khinh miệt, còn Tăng Thúc Thương thì bỗng ồ lên một tiếng rồi bảo: "Ba tên này hình như cũng biết nghĩa khí, đến lúc này rồi mà khi cầu xin vẫn cứ xin tha mạng cho chúng ta."

Thương Tùng lạnh lùng bảo: "Cũng chỉ là lời của đám yêu nhân, chẳng tốt đẹp gì."

Tăng Thúc Thường cười cười gật đầu đáp lại: "Sư huynh nói phải!"

Thương Tùng nhìn y hài lòng rồi gật đầu.

***

Ở bên kia, Điền Bất Dịch sau khi do dự hạ tiên kiếm xuống thì im lặng một lát rồi mới nói: "Cũng quên mất, ta thật có chuyện muốn hỏi các ngươi."

Đoan Một Thiết vội vàng lên tiếng: "Tiên trưởng, có chuyện gì ngài cứ hỏi, huynh đệ chúng ta nếu biết thì chắc chắn sẽ khai hết, chỉ cầu người mở lòng từ bi, tha cho chúng ta một lần. Chúng ta thực sự chưa từng giết ai cả."

Điền Bất Dịch hừ lên rồi nghiêng lại nhìn Vạn Kiếm Nhất ở phía sau.

Vạn Kiếm Nhất đi tới lạnh nhạt hỏi: "Ta hỏi các ngươi, nơi này đã là ven Man Hoang rồi nhưng rốt cuộc nên đi như nào mới tới được chốn sâu trong Man Hoang, mới tới được Man Hoang Thánh Điện?"

Đoan Một Thiết há hốc mồm ngạc nhiên. Hắn thấy ánh mắt đám Vạn Kiếm Nhất sáng lên thì tò mò hỏi: "Ngài thật sự muốn đi Man Hoang Thánh Điện?"

Vạn Kiếm Nhất xoay lại nói với Điền Bất Dịch: "Làm thịt tên lắm mồm này trước đi."

Điền Bất Dịch gật đầu: "Vâng." Nói xong lại giơ tiên kiếm lên như thể sẽ đâm tới ngực Đoan Mộc Thiết.

Đoan Mộc Thiết la lớn lên rồi tái mặt rạp mình xuống đất, đồng thời còn nhanh chóng cất lời: "Con nói, con nói, cứ đi thẳng một mạch về phía tây, đi hết hoang mạc sẽ đến Man Hoang. Trên đường còn có đủ loại địa hình giăng kín lối như sa mạc, ốc đảo, rừng rậm, đầm lầy, thung lũng... khó mà đếm hết nổi. Các ngài không cần đi nơi khác, vì có đi cũng sẽ rất nguy hiểm, không chừng còn bị lạc lối, mà cứ đi hết sa mạc, vượt qua ốc đảo, dù là con đường dài nhất nhưng nhất định có thể tới nơi.

Hơn nữa còn cần cẩn thận đề phòng bão cát, lại không được uống nước trong ốc đảo, cùng với đủ loại yêu thú hung ác khác."

Đoạn kể rất dài này được một kẻ to cao như Đoan Mộc Thiết liên tục phun ra trong lúc nguy cấp, như thể sợ rằng nếu nói chậm một tí thì tên béo chết tiệt Điền Bất Dịch kia sẽ lập tức đâm kiếm vào ngực mình vậy, thật khiến tất cả mọi người giật mình.

Vất vả lắm mới nói hết trong một hơi, Đoan Mộc Thiết suýt nữa cũng đã nghẹt thở nên hổn hển ngồi lăn ra đất mà thở dộc hồng hộc.

Cứ vậy một lúc thì nhận ra phía trước không còn tiếng động gì nên Đoạn Mộc Thiết ngẩng đầu lên nhìn thì thấy mấy người của Thanh Vân Môn đang nhìn nhau tựa như đang xác nhận điều gì đó.

Sau đó, Vạn Kiếm Nhất quay người lại ho khan một tiếng nói: "Ngươi nói lại một lần nữa."

Đoan Mộc Thiết:"..."

Đợi Đoan Mộc Thiết chậm rãi nói lại từng câu từng chữ về con đường kia xong thì năm người Thanh Vân Môn lại nhìn nhau. Vạn Kiếm Nhất khẽ vuốt càm, Điền Bất Dịch cũng thu kiếm lại.

Đoan Mộc Thiết và Bách Độc Tử lô lắng nhìn năm sát tinh này, sau khi chần chừ, thì Bách Độc Tử lên tiếng: "Các vị tiên tưởng, điều gì nên nói chúng con nói cả rồi, có thể thả chúng con đi được không?"

Điền Bất Dịch mặc kệ y để đi tới gần Vạn Kiếm Nhất nhìn một lúc rồi mới bảo: "Sư huynh, huynh thấy thế nào?"

Vạn Kiếm Nhất trầm ngâm cuối cùng gật đầu, nhưng cũng lập tức xoay người lạnh lùng nói: "Hôm nay tha cho mạng chó của ba người các ngươi, thế nhưng sau này còn bị ta gặp được thì đó chính là ngày chết của các ngươi đấy, tốt nhất không nên gặp lại, nghe không!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!