Dịch và đề tự: Đông Hy
Nhóm dịch: Thanh Vân Môn
Lòng hào hiệp thay trời hành đạo
Trọng người tài phong mạo ung dung
Ra tay thỏa chí anh hùng
Diệt trừ yêu nghiệt vẫy vùng bốn phương.
Chuyện này đúng là khiến cho năm người của Thanh Vân Môn khá bất ngờ, Vạn Kiếm Nhất liền bật cười, nhưng bản thân lại không đuổi theo, chỉ quay đầu cười nói với những người ở phía sau:
- Này các sư đệ, mấy tên yêu nhân Ma giáo này ngang ngược hung tàn, làm nhiều điều ác, nhưng thuộc hạ của chúng lại rất có thực lực, có thể dùng để mài giũa được. Không biết các đệ có thể đi bắt mấy tên đó về được hay không?
Vừa dứt lời thì Thương Tùng đứng cạnh hắn bèn mỉm cười, chắp tay về phía Vạn Kiếm Nhất rồi bay lướt đi, người thứ nhất đuổi theo phía trước mặt. Nhưng trông hướng hắn lao đi, thì người hắn chọn chính là Bách Độc Tử, tên có thực lực mạnh nhất trong ba tên Ma giáo. Rõ ràng gã Thương Tùng này cũng là một kẻ tự cao tự đại.
Vạn Kiếm Nhất mỉm cười gật đầu, rõ là rất khen ngợi Thương Tùng, rồi sau đó ba bóng người khác cũng lướt đi. Đương nhiên mấy sư huynh đệ của Thanh Vân Môn đi theo hắn đều tuổi trẻ hừng hực, chẳng ai phục ai, cố gắng đi thật nhanh để lần theo tung tích của đám Ma giáo.
Nhưng lũ yêu nhân Ma giáo chỉ có ba người, đệ tử của Thanh Vân Môn đuổi theo lại có tới bốn người, nhất thời có cảm giác không biết phải chia thế nào.
Thương Tùng đi nhanh nhất nhưng lại không ai giành Bách Độc Tử với hắn, tiếp đó là Điền Bất Dịch, Tăng Thúc Thường và Thương Chính Lương. Điền Bất Dịch trông khá chất phác, nhưng khi xông ra chẳng biết vô tình hay cố ý mà dùng chân vạch một đường trên mặt đất rồi cứ thế lướt trên đất cát, sau đó bản thân hắn lại đuổi theo hướng của Hấp Huyết Tiểu Yêu đang chạy trốn.
Tăng Thúc Thường và Thương Chính Lương theo sau suýt chút nữa thì ăn trọn một đống đất cát, bèn vội vàng né ra. Nhưng cũng chính vì vậy mà trễ thời gian một chút, đành nhìn Điền Bất Dịch chạy thật xa tựa như một làn khói.
Hai người liếc nhìn nhau rồi không ai bảo ai, bèn lấy Tiên Kiếm ra phóng đi như hổ sói theo hướng chạy trốn của tên Đoan Mộc Thiết.
※※※
Vạn Kiếm Nhất thoáng nhìn những bóng người lao vùn vụt, thần thái ung dung dường như bản thân chẳng hề căng thẳng chút nào vì đã có các sư đệ đồng môn đang đối phó với ba tên yêu nhân Ma giáo hung ác giúp mình, trái lại còn quay đầu tìm một tảng đá, phủi phủi bụi rồi ung dung ngồi xuống.
Bóng người ở ba hướng phút chốc đã ở nơi rất xa, một lát sau nhìn lại thì những bóng người ấy đã mơ hồ hiện ra, rồi chẳng bao lâu sau vang lên tiếng đánh nhau "binh binh binh binh" đầy giận dữ kèm theo những ánh kiếm từ phía xa chiếu tới rất náo nhiệt.
Vạn Kiếm Nhất chẳng buồn nhìn những bóng người đó mà ngước nhìn lên trời, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt lóe lên dường như đang suy tư điều gì. Cứ như vậy qua một khoảng thời gian vừa uống cạn một chén trà, thì có âm thanh truyền tới, Vạn Kiếm Nhất nhìn qua chỉ thấy Thương Tùng là người trở về đầu tiên.
Hắn bay một mạch về, trong tay túm lấy một người, chờ sau khi trở về trước mặt Vạn Kiếm Nhất thì tiện tay ném gã đang túm trong tay xuống đất, chính là tên Bách Độc Tử.
Chỉ có điều Bách Độc Tử lúc này đã mất đi vẻ hung ác trước đây, vẻ mặt ủ rũ, nhất là trên ngực lại có một vết thương nhìn thấy mà phát hoảng, bị chém một nhát từ vai trái xéo xuống bên phải, máu chảy đầm đìa, thương tích nặng nề.
Vạn Kiếm Nhất thản nhiên nhìn Bách Độc Tử mặt không đổi sắc, gật đầu với Thương Tùng rồi cười nói:
- Thương Tùng sư đệ à, đạo hạnh của đệ lại tiến bộ rồi, thật là đáng mừng!
Bình thường Thương Tùng luôn tỏ ra ngạo mạn đối với phần lớn các đồng môn khác, nhưng chỉ có ở trước mặt Vạn Kiếm Nhất là luôn rất kính trọng, lễ phép. Nghe Vạn Kiếm Nhất khen một câu, hắn dường như rất vui, bèn cười và nói:
- Nhờ bình thường Vạn sư huynh hết lòng chỉ bảo nên đệ mới đạt được thành quả như ngày hôm nay.
Vạn Kiếm Nhất cười sảng khoái rồi khoát tay nói:
- Sao lại nói như vậy, một người tu hành ra sao thì cuối cùng vẫn phải xem lại năng lực của bản thân, đệ quả thật cũng là một nhân vật nổi tiếng trong đám Thanh Vân môn hạ chúng ta, sau này chắc chắn sẽ trở thành một người tài giỏi.
Thương Tùng lắc đầu, tuy trông có vẻ vẫn rất vui nhưng lại nghiêm mặt nói:
- Trong Thanh Vân Môn còn có Vạn sư huynh thì làm sao tới lượt đệ cơ chứ. Sau này đệ chỉ đi theo Vạn sư huynh làm rạng danh cho Thanh Vân Môn của chúng ta là đủ rồi.
Vạn Kiếm Nhất cười ha hả, đứng dậy phủi phủi vai hắn rồi cười nói:
- Có chí khí!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!