Chương 31: Lời bình (thượng)

Dịch giả: Đông Hy

Vạn Kiếm Nhất quát khẽ một tiếng, cả bọn Thương Tùng liền nghiêm túc, đứng dậy đi đến bên Vạn Kiếm Nhất, nín thở tập trung nghe ngóng, quả nhiên một lúc sau thì nghe thấy ở phía khác của rừng đá này vang lên vài tiếng động, giống như có người từ xa đi tới bên đó nghỉ chân.

Dần dần có vài tiếng nói chuyện truyền tới, nhưng âm thanh không lớn và nghe cũng không rõ.

Vạn Kiếm Nhất tập trung nghe một lát rồi ra hiệu với đám Thương Tùng, ai nấy đều hiểu ý, gật đầu lia lịa, sau đó mượn các loại đá trong rừng đá để che đậy rồi tiến lại gần bên đó không một tiếng động.

Ở vùng ven sa mạc này đã gần sát Man Hoang, trước nay có rất ít người trong chính đạo Trung Nguyên lui tới, hơn nữa gần đây bọn Ma giáo vừa tan tác quay về từ cuộc chiến ở Thanh Vân Sơn nên có thể hiểu được sự xuất hiện của đám người quanh đây có lẽ là đám tàn dư của Ma giáo.

Đúng như dự đoán, sau khi Vạn Kiếm Nhất và các đệ tử vượt qua một quãng đá thì nhìn thấy ba tên nam nhân mặc quần áo của Ma giáo ngồi nghỉ ngơi ở bên kia rừng đá, mà điều trùng hợp là ba người này lại còn là người quen cũ của họ. Đúng là ba tên Bách Độc Tử, Đoan Mộc Thiết và Hấp Huyết hôm đó đã trốn thoát khỏi Thảo Hài Thôn.

Chuyện này khiến Thương Tùng và các huynh đệ đều cảm thấy ngạc nhiên, ai nấy đều nhìn nhau không hiểu vì sao ba tên này cũng ở đây, nhưng trông dáng vẻ của bọn chúng có lẽ là muốn trốn về Man Hoang Thánh Điện của Ma giáo. Sau đó ánh mắt của mọi người đều nhanh chóng hướng về Vạn Kiếm Nhất, tỏ vẻ xin ý kiến xem rốt cục có phải ra tay tóm gọn ba con cá lọt lưới này hay không? Nhất là hai người Tăng Thúc Thường và Thương Chính Lương, trông nét mặt có vẻ khá nôn nóng.

Nhưng sau khi Vạn Kiếm Nhất cân nhắc một lát, lại phất tay xuống ra hiệu cho họ đừng vội tiến tới, thì đúng lúc này phía trước rừng đá truyền tới tiếng nói chuyện của ba người.

Chỉ nghe thấy Đoan Mộc Thiết nói:

- Bách Độc đạo huynh, huynh nghĩ lão tiền bối Độc Thần có xem trọng hai huynh đệ chúng ta không? Có thu nhận chúng ta làm môn hạ không nhỉ?

Bách Độc Tử nói:

- Với thực lực của hai vị cộng thêm sự tiến cử của ta, có lẽ môn chủ sẽ không từ chối đâu. Bây giờ Thánh giáo ta vừa bại trận, Giáo chủ đã tạ thế, trong lòng ai nấy trong Thánh giáo đều rã rời, đúng là lúc thích hợp để dùng người, hai người các ngươi tới chắc chắn sẽ được trọng dụng.

Bên cạnh lại vang lên một âm thanh trầm trầm khác, là tiếng của Hấp Huyết Tiểu Yêu nói xen vào:

- Nhưng pháp bảo Huyết Khô Lâu của ta đã bị cái tên Vạn Kiếm Nhất phá hủy rồi. Giờ đây bản lĩnh mười phần chỉ còn lại năm, chỉ sợ dù có đến được Thánh Điện thì Độc Thần môn chủ cũng không trọng dụng ta nữa.

Bạch Độc Tử hơi ngơ ngác, bèn nói:

- Pháp bảo không còn nữa thì luyện lại là được mà.

Hấp Huyết Tiểu Yêu không đáp, sau khi trầm ngâm một lát thì Đoan Mộc Thiết mới nói với Bách Độc Tử:

- Bách Độc đạo huynh à, ba chúng ta quen biết nhau cũng hơn ba năm rồi, đến cả thời gian vào Vạn Độc Môn cũng sớm hơn huynh một chút. Nay mong huynh hãy nói thật với hai chúng ta, dạo này Vạn Độc Môn ra sức chiêu mộ binh sĩ rốt cục là có mưu tính gì thế?

Bách Độc Tử hơi nhíu mày rồi nói:

- Chuyện này ta cũng không rõ lắm, hai người cũng biết đấy, ta không phải là người thân cận môn chủ, cũng chẳng phải là người được chọn để kế nghiệp sau này, nhưng trước đây nhờ có bản lĩnh luyện độc khá lợi hại, được môn chủ xem trọng nên mới được chiêu dụ vào Vạn Độc Môn. Nhưng mà...

Đang nói nửa chừng, Bách Độc Tử dường như bỗng nghĩ tới điều gì nên lời nói hơi ngập ngừng.

Đoan Mộc Thiết vội truy hỏi đến cùng:

- Sao thế?

Hấp Huyết Tiểu Yêu cũng thêm vào:

- Nhưng có gì không ổn sao?

Bách Độc Tử nghĩ ngợi một lúc rồi nói với hai người họ:

- Cũng không hẳn, thực ra dạo gần đây trong Vạn Độc Môn âm thầm lan truyền một chuyện, nói là hình như lần này môn chủ lại có ý mở "Minh Uyên".

Đoan Mộc Thiết và Hấp Huyết Tiểu Yêu đều lắp bắp kinh hãi, đồng thanh nói:

- Cái gì?

Ở phía xa, cả năm người Vạn Kiếm Nhất, Thương Tùng, Điền Bất Dịch cùng các huynh đệ khác hơi ngơ ngác, trước đây họ chưa từng nghe thấy hai chữ Minh Uyên, nhưng xem vẻ mặt và lời lẽ của ba tên dư nghiệt Ma giáo thì dường như có vẻ rất xem trọng chuyện này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!