Dịch giả: kethattinhthu7
Ngọc Thanh điện trên Thông Thiên phong của Thanh Vân sơn.
Nơi đây khí thế hùng vĩ, trước giờ, cung điện rộng lớn của ngọn hùng phong này là chỗ ở của Chưởng môn chân nhân Thanh Vân môn. Trong đó, rộng lớn nhất là Ngọc Thanh đại điện, đây là nơi Chưởng môn chân nhân ngày thường xử lý sự vụ trong môn.
Đại chiến chính ma qua đi, trên dưới Thanh Vân sơn là một đống lộn xộn, không biết có bao nhiêu chuyện cấp bách chờ giải quyết. Hiện tại, Chưởng môn chân nhân Thiên Thành Tử trọng thương không thể xử lý công việc, một phần do có trưởng lão đức cao vọng trọng chết, phần khác, những Trưởng lão còn lại như mấy người Chân Vu, Trịnh Thông thì bị thương nên không thể xử lý những sự vụ vụn vặt trong môn. Tất cả đều đặt lên vai nam tử đang ngồi trong Ngọc Thanh đại điện.
Lúc này, trên Ngọc Thanh đại điện, có mấy chục đệ tử Thanh Vân môn xếp thành hàng dài chờ đợi. Bọn họ theo thứ tự tiến lên báo cáo, xin ý kiến, nghị luận với Đạo Huyền ngồi giữa đại điện, sau đó theo sự sắp xếp của hắn liền quay người, rời khỏi đại điện.
Đạo Huyền ngồi trên ghế, thần sắc nghiêm nghị, giọng nói nghiêm túc, từ xa nhìn lại có vài phần khí thế không giận mà uy. Tuy luận về bối phận, phần lớn những người trong đại điện đều là đệ tử cùng thế hệ với Đạo Huyền, nhưng không một ai tỏ ra khinh mạn hắn, ai nấy đều thành thành thật thật xếp hàng tiến lên trình bày.
Về phần Đạo Huyền, việc xử trí những sự vụ trong môn này hắn cũng đã quen thuộc khôn khéo, từ chuyện vụn vặt cho đến vấn đề khó xử lý, thường thường hắn đều trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát rồi lập tức đưa ra quyết định.
Quang cảnh tuy rất yên tĩnh nhưng hiệu suất phương thức làm việc lại rất nhanh, khiến đệ tử trong đại điện rất nhanh giảm bớt, không bao lâu đã tới người cuối cùng. Đúng lúc Đạo Huyền chuẩn bị kêu người cuối cùng thì bỗng nhiên thấy một người chạy vội vàng từ đại môn vào, là Thủy Nguyệt của Tiểu Trúc phong, nàng bước nhanh tới trước mặt hắn, kêu lớn:
- Đạo Huyền sư huynh.
Đạo Huyền ngẩng đầu nhìn Thủy Nguyệt:
- Sao thế?
Thủy Nguyệt đáp:
- Dưới núi có hai nhóm người đến, hình như là người của Thiên Âm tự và Phần Hương cốc.
Đạo Huyền khẽ giật mình, lập tức đứng lên, nói:
- Có lẽ hai đại phái này nghe tin nên chạy đến trợ giúp Thanh Vân môn chúng ta, việc này khá lớn, nói không chừng Chưởng môn hai phái còn đích thân tới, ta lập tức bẩm báo sư phụ, báo cho người biết. Thủy Nguyệt sư muội, trước mắt, nhờ muội và Chân Vu sư thúc đón tiếp bọn họ một lát.
Thủy Nguyệt gật đầu:
- Vâng, muội biết rồi.
Đạo Huyền gật đầu, quay người bước nhanh vào phía sau Ngọc Thanh đại điện, đi qua hành lang gấp khúc, tới bên ngoài gian phòng tĩnh thất Thiên Thành Tử đang nghỉ ngơi. Nhưng khi chỉ còn hơn một trượng là tới nơi thì Đạo Huyền đột nhiên thấy cửa phòng mở toang, bên trong có một thân ảnh không ngừng đi qua lại, có điều người đó không phải là Thiên Thành Tử.
Đạo Huyền chấn động, vội vàng bước nhanh qua cửa tĩnh thất, tiến vào bên trong xem xét, thấy trong phòng chỉ có một đạo đồng đang dọn dẹp, mà tĩnh thất lúc này lại hết sức lộn xộn. Chăn nệm vốn ở trên giường Thiên Thành Tử bị ném sang một bên, ngoài ra có không ít đồ đạc nằm ngổn ngang dưới mặt đất như là vừa rồi có người bị chọc giận nên phát tiết ném đồ đạc.
Tuổi tác của đạo đồng này không lớn, vẻ mặt y uể oải, lẳng lặng ngồi dọn đồ dưới nền, hai mắt đỏ hoe như vừa mới khóc.
Đạo Huyền tất nhiên biết người này, y là đạo đồng Bạch Thạch ngày thường luôn ở đây hầu hạ sư phụ Thiên Thành Tử, lúc này, hắn thấy tình hình có chút không đúng, không khỏi ngạc nhiên hỏi Bạch Thạch:
- Bạch Thạch, ở đây xảy chuyện gì thế?
Thấy người đến là Đạo Huyền, Bạch Thạch vội vàng đứng dậy, nghiêm chỉnh thả tay đứng thẳng, y rõ ràng cực kỳ kính sợ đối với vị Đại sư huynh này.
Đạo Huyền bước tới, nhìn chung quanh một lượt rồi chau mày, lại hỏi Bạch Thạch:
- Rốt cuộc ở đây xảy ra chuyện gì, còn nữa, sư phụ đâu rồi?
Bạch Thạch mím môi, một lát sau mới thấp giọng nói:
- Đệ… đệ vẫn như thường ngày đến quét dọn phòng, không hiểu sao Chưởng môn chân nhân sau khi thấy đệ lại nổi cơn tức giận, mắng to đệ một phen, nói đệ quấy rầy người đang thanh tu, tội ác tày trời, còn nói, còn nói...
Đạo Huyền thấp giọng hỏi:
- Sư phụ còn nói gì nữa?
Dường như không nhịn không được nữa, Bạch Thạch khóc lớn, ngẹn ngào vừa khóc vừa kể:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!