Chương 25: Mưu xa (thượng)

Dịch: Tuyết Mùa Hạ

Đề tự: Xiaobaobei

Nhóm dịch: Thanh Vân Môn

Anh tài mưu lược cao xa

Chẳng bằng thiên tuế định ra một giờ

Nhân thời tan tác gió mưa

Địa chưa bén gót, quân chưa thể dùng.

Quỷ Vương Tông loạn hết cả lên. Đến khi Quỷ Vương đang hôn mê mệt mỏi tỉnh lại lần nữa thì đám người xung quanh mới thở phào. Thậm chí sắc mặt Tiểu Vạn đã xanh cả lên, rõ ràng đã bị chuyện lần này làm cho sợ hãi.

Nhưng sau khi Quỷ Vương tỉnh lại chỉ nhìn mọi người một chút rồi phất tay cho họ lui ra ngoài, chỉ giữ lại duy nhất Tiểu Vạn.

Đến khi tất cả mọi người rời khỏi trướng thì Tiều Vạn mới tiến lên đỡ Quỷ Vương ngồi dậy rồi thấp thỏm: "Tông chủ, ngài nghỉ ngơi thêm đi, mọi chuyện đã có con ở đây rồi."

Quỷ Vương lắc đầu khó khăn rồi bảo Tiểu Vạn ghé tai đến, sau đó mới cố gắng nói gì đó.

Tiểu Vạn lập tức biến sắc nhìn lại Quỷ Vương với vẻ kinh ngạc: "Tông chủ, người.."

Quỷ Vương giơ tay chặn hắn lại. Gương mặt y lúc này đầy vẻ mệt mỏi nhưng lại có gì đó rất cương quyết vì thế Tiểu Vạn cũng lập tức hiểu ý hắn mà gật đầu im lặng đi ra ngoài.

Trong trướng chỉ còn duy nhất Quỷ Vương đang bị thương nặng. Hắn lặng lẽ nằm lại lên ghế giữa bầu không khí đang dần yên tĩnh lại, sau một lúc lâu, nơi xa bên ngoài trướng bỗng có âm thanh gì đó lan tới tai hắn.

Ngoại trừ tiếng nước chảy, tiếng gió thổi cùng những tiếng thú rít gào liên hồi thì trong hạp cốc này còn có tiếng người qua lại, có người tới, có người đi, nhưng chẳng hề có ai dừng lại. Tiếng động ngày càng to lên, có lẽ là nhân mã của ba hệ phái lớn khác đã bắt đầu lục tục rời đi nơi này hoặc tiếp tục tiến về chốn Man Hoang xa xôi.

Thực ra dù cho đầu lĩnh của bốn môn phái lớn trong Ma Giáo đều đang ở đây nhưng Ma giáo đã có lịch sử lâu đời, lại có quá nhiều phái hệ riêng biệt, hơn nữa sau khi Cừu Vong Ngữ thống nhất Ma giáo đã mang theo vô số môn phái lớn nhỏ tham gia vào trận đại chiến trên Thanh Vân sơn, cũng bởi vậy mà sau trận chiến đã có rất nhiều giáo đồ ma giáo bị thất lạc nhau lẫn trong sơn cốc này. Nhưng chỉ nghe âm thanh chạy loạn bây giờ cũng đủ khiến cho người ta cảm thấy nao lòng.

Quỷ Vương lẳng lặng lắng nghe chứ không hề tỏ thái độ gì hết. Có lẽ lúc này y đã quá yếu rồi nên loại tâm tình này cũng không thể khiến lão đổi sắc, cũng có thể là đã nhận ra vận mệnh của mình đã tới nên lòng cũng nguội lạnh hẳn đi.

Cứ mãi như vậy đến khi tin rằng đã có không ít người bỏ đi thì ngoài trướng bỗng vang lên tiếng bước chân. Giây lát sau giọng nói kính nể rất khó phát giác của Tiểu Vạn vang lên: "Mời vào!"

Tấm rèm trên trướng bị kéo lên, ngay sau đó có hai người đi tới. Ngoại trừ Tiểu Vạn đi sau một bước thì còn có một người đi trước chính là kẻ đứng đầu bốn thánh sứ của Ma Giáo, Thanh Long.

Thanh long đi tới với vẻ mặt rất nghiêm trọng. Quỷ Vương khi thấy hắn thì liền vui mừng định đứng dậy nhưng ngờ đâu người không đủ sức nên lại ngồi phịch xuống.

Tiểu Vạn sợ hãi chạy tới đỡ thì mới giúp y ngồi thẳng nổi, sau đó hắn lại tìm một vật mềm đặt sau lưng cho y dựa vào.

Nhìn thấy bộ dạng này của Quỷ Vương thì Thanh Long nhíu chặt mày rồi lắc đầu cười khổ đi tới trước mặt Quỷ Vương: "Lão tông chủ, ông không yên ổn dưỡng thương mà còn gọi ta tới đây làm gì?"

Quỷ Vương gượng cười: "Ngồi đi."

Thanh Long gật đầu rồi kéo tới một chiếc ghế để ngồi trước mặt Quỷ Vương.

Quỷ Vương nhìn Thanh Long rồi cố gắng thều thào nói rõ: "Thanh Long tôn sứ, bây giờ ngài và ba vị tôn sứ còn lại đều định quay về Thánh điện phải không?"

Thanh Long gật đầu: "Không sai, U Cơ cũng vừa nói vậy. Nếu giáo chủ đã để lại di mệnh như thế thì chúng ta tất nhiên cũng phải tuân theo."

Quỷ Vương chỉ ồ lên một câu chứ không thắc mắc gì. Nhưng sau khi suy nghĩ một lúc thì ông ta vẫn hỏi Thanh Long: "Lão phu có một việc không rõ, mong được thỉnh giáo tôn sứ."

Thanh Long đáp: "Không dám, lão tông chủ là tiền bối trong Thánh giáo, gọi tôi một tiếng Thanh Long là được rồi."

Quỷ Vương tiếp lời: "Giáo chủ đột ngột về trời, nhưng không biết tại sao trước khi ngài đi lại không chỉ định người kế vị?"

Thanh Long im giọng rồi trả lời: "Khi ấy lão tông chủ cũng ở đấy nên chắc phải hiểu rõ chứ. Thứ nhất, giáo chủ không có truyền nhân, thứ hai, giờ đây các tông trong Thánh giáo đều đang hưng thịnh, ngoài trừ bậc anh hùng cái thế như Cừu giáo chủ thì làm gì có ai đủ để uy phục quần hùng. Dù cho có tuyển ai lên vị trí này thì sợ rằng cũng không ngồi yên nổi mà còn sinh ra thêm chuyện tranh giành chém giết, vì thế giáo chủ mới không truyền vị cho bất cứ ai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!