Chương 23: Tiến thối (thượng)

Dịch và đề tự: Đình Phong

Nhóm dịch: Thanh Vân Môn

***

Chén rượu nhạt đưa tiễn anh hùng

Ma giáo yêu nghiệt chẳng thể dung

Há miệng ngẩng đầu ta uống cạn

Hồng nhan chờ đợi phút tương phùng.

Trăng sao tỏa sáng, cảnh đêm yên tĩnh mà đẹp, thời gian lặng yên trôi qua, mọi người ở chỗ này chờ một lúc, Vạn Kiếm Nhất ngẩng đầu nhìn sắc trời nói: "Giờ Tý đã tới, xem ra vị sư đệ kia tới không được rồi, chúng ta đi thôi."

Mọi người không nói gì tự mình di chuyển, trong đó Điền Bất Dịch nhịn không được quay đầu nhìn Hồng Kiều phía xa xa, Thương Tùng trên mặt mang theo một tia cười lạnh, hiển nhiên là rất xem thường Thúc Thường gặp việc lùi bước.

Về phần những người khác, ngược lại biểu lộ không có nhiều biến hóa.

Nhưng mắt thấy sắp ly biệt, nhìn Vạn Kiếm Nhất đi qua cùng Thương Tùng, Điền Bất Dịch, Thương Chính Lương đứng cùng một chỗ, Thủy Nguyệt cùng Tô Như sắc mặt vẫn là có chút tái nhợt lên. Cho dù họ luôn luôn giữ bình tĩnh nói chuyện, khóe mắt cũng hơi hơi co quắp một cái, im lặng không nói.

Vạn Kiếm Nhất rồi lại dường như không có bi thương gì, chỉ mỉm cười chắp tay với mọi người, vừa muốn nói chuyện nhưng lúc đó bỗng nhiên nghe Hồng Kiều xa xa truyền lại tiếng la to mang theo vài phần cấp bách: "Đừng đi a, ta đến rồi!"

Điền Bất Dịch mãnh mẽ xoay người, vui mừng hiện rõ trên mặt nói: "Chính hắn đã đến."

Mọi người cùng nhìn lại quả nhiên thấy một bóng người từ Hồng Kiều xa xa chạy nhanh tới, khi tới gần ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt đúng là Thúc Thường. Chỉ nghe hắn không thở nổi, hiển nhiên đoạn đường chạy trốn đến đây đã toàn lực ngự kiếm, trên mặt cũng mang thêm vài phần vội vàng.

Chỉ thấy hắn chạy nhanh đến trước người Vạn Kiếm Nhất, trong lòng vội vàng thậm chí ngay cả việc chào hỏi Đạo Huyền cùng các người khác cũng không có để ý, liền từ trong ngực móc ra một phong thư, đưa cho Vạn Kiếm Nhất nói: "Vạn sư huynh, cái này đúng, đúng thư cha ta tự tay viết."

Vạn Kiếm Nhất nhìn hắn một cái rồi đưa tay nhận lấy mở thư ra, mượn ánh trăng nhìn một hồi sau đó nhẹ gật đầu với Thúc Thường nói: "Nếu sư thúc đều không có dị nghị, vậy ngươi theo chúng ta cùng đi đi."

Thúc Thường thở phào nhẹ nhõm, coi như rốt cuộc bỏ xuống được tảng đá lớn lúc này mới hồi phục tinh thần, sau đó mới chú ý đám người chung quanh, vội vàng chào từng người. Cuối cùng tự nhiên là đi đến đứng chung một chỗ với Điền Bất Dịch.

Điền Bất Dịch nhìn hắn trên mặt lộ ra vài phần vui vẻ nhưng lập tức nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên sắc mặt trầm xuống như là có chút tức giận, thấp giọng nói: "Ta nói lần này đi Man Hoang là vô cùng hung hiểm, ngươi cuối cùng có biết không?"

Thúc Thường giờ phút này thở dốc một hơi nhẹ gật đầu nói: "Ta tự nhiên biết rõ đấy."

Điền Bất Dịch trừng mắt liếc hắn một cái nói: "Vậy ngươi vì sao còn vội vàng tới đây, không sợ chết sao?"

Thúc Thường hừ một tiếng hỏi ngược lại: "Chính ngươi cũng ở trong đây, như thế nào còn hỏi lại ta, ngươi có sợ chết không?"

Điền Bất Dịch tức giận nói: "Nói nhảm, người đang yên lành ai không sợ chết, bất quá chuyện này trọng đại, hoàn thành Thanh Vân Môn thiên thu cơ nghiệp, ta thân là Thanh Vân đệ tử, đương nhiên nghĩa bất dung từ*." (*: không thể chối từ, nguyên văn hay hơn)

Thúc Thường nói: "Lão tử cũng là Thanh Vân đệ tử!"

Điền Bất Dịch xùy cười một tiếng nói: "Nhưng mà Vạn sư huynh là tự tìm đến ta, ta tất nhiên không thể chối từ, thế nhưng hắn rõ ràng không có tìm ngươi, ngươi không nên tiếp cận đến. Cái này vạn nhất tại Man Hoang có gì ngoài ý muốn, ngươi... Những thứ khác không nói, ngươi đối với sư thúc làm sao đây?"

Thúc Thường bỗng nhiên trầm mặc lại, một hồi lâu không nói chuyện. Điền Bất Dịch ngơ ngác một chút, cảm giác mình dường như nói sai cái gì rồi, cười khan một tiếng nói: "Làm sao vậy?"

Thúc Thường lắc đầu, bỗng nhiên thở dài, thấp giọng nói: "Là ta trở về quỳ cầu mấy canh giờ, cuối cùng lại cùng cha ta nói đến sùi bọt mép, hắn mới cho phép đấy."

Điền Bất Dịch nói: "Ngươi vì cái gì mà nhất định phải tới?"

Thúc Thường nhìn về đêm tối vô tận hư không bên ngoài Hông Kiều, im lặng một lát rồi nói: "Lưu sư huynh chết yểu, cha ta muốn vị trí thủ tọa Phong Hồi Phong sau này giao lại cho ta, nhưng không minh bạch không thể phục chúng, trong nội tâm của ta cũng băn khoăn. Dù sao vẫn muốn đi làm một phen đại sự, làm cho toàn bộ người Phong Hồi Phong đều thấy được, ta mới có thể đứng thẳng người mà không thẹn với lương tâm."

Điền Bất Dịch nhìn hắn thật lâu, không nói gì nữa sau đó một lúc với vỗ vỗ bả vai Thúc Thường, hắn cũng nở nụ cười nhẹ gật đầu.

Vạn Kiếm Nhất phía trước chấn động tay áo, đi đến giữa Hồng Kiều, chắp tay đối diện với ba người Đạo Huyền, Thủy Nguyệt, Tô Như, mỉm cười nói: "Tốt rồi, thời điểm không còn sớm, chúng ta cũng nên đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!