Chương 21: Ly biệt (thượng)

Dịch giả: Tuyết Mùa Hạ

Đề tự: Xiaobaobei

Chẳng trống, chẳng chiêng, chẳng cờ bào

Anh hùng xuất thế cũng nào thua ai

Tay đem cung kiếm, nón dài

Canh ba tụ hội đại khai nhãn tiền

Hồng Bàng danh trấn như niên

Xuất sơn một bước ước chừng bao xa

Thương Chính Lương bị Vạn Kiếm Nhất vỗ vai kia không rõ vì sao, có thể là bởi nghĩ tới những gió gió mưa mưa nguy nan khôn cùng ngày sau, hoặc cũng có thể bị mấy chữ huynh đệ tốt này làm cảm động mà trong lòng bỗng dâng lên một luồng khí phách hào hùng cao ngất nên cũng tươi cười gật mạnh đầu.

Vạn Kiếm Nhất nhìn sắc trời rồi nói với Đạo Huyền: "Sư huynh, còn có một vị sư đệ mà đệ chọn được không bao lâu nữa chắc cũng sẽ tìm tới. Đệ mang hai người này đi Vân Hải một lúc, đến khi người tụ tập đông đủ thì sẽ quay lại từ biệt sư huynh."

Đạo Huyền gật đầu dặn: "Tốt, đệ cứ mang họ đi đi." Nói xong hắn lại dừng lại một lát rồi chậm rãi tiếp lời: "Hơn nữa, việc này huynh cũng đã hỏi Chân Vu sư thúc, lão nhân gia người cũng không có ý kiến gì mà chỉ dặn đệ cứ thoải mái đi làm."

Vạn Kiếm Nhất gật đầu chắp tay với y rồi xoay người rời đi. Gió núi thổi qua làm tà áo trắng tung bay phấp phới tạo nên một vẻ tiêu sái chẳng thể nói rõ. Thương Tùng và Thương Chính Lương đi ở phía sau quay sang nhìn nhau thì đều hiểu rằng đối phương là đồng bạn trong chuyến đi Man Hoang đầy nguy nan lần này nên bất giác cũng có thêm vài phần gần gũi trong đáy mắt.

Thương Chính Lương chắp tay nói trước: "Sư huynh, sau này mong được chỉ giáo."

Thương Tùng cũng không dám chậm trễ liền lập hồi thi lễ lại đáp: "Không dám, không dám."

Thương Chính Lương nói tiếp: "Vạn sư huynh có nói rằng dưới chân núi còn có một người, không rõ là vị sư huynh đệ nào trong môn phái, Thương Tùng sư huynh có biết chăng?"

Thương Tùng sầm mặt lại rồi rất không hài lòng hừ lạnh: "Đó là Điền Bất Dịch ở Đại Trúc Phong. Trong lúc gấp gáp Vạn sư huynh không thể tìm kĩ nên hôm qua thấy người này lúc chiến đấu với Ma giáo cũng có chút đạo hạnh mới để ý tới để rủ hắn đi. Ai ngờ tên Điền Bất Dịch này còn do do dự dự tham sống sợ chết, đến cùng còn chẳng thể lập tức trả lời Vạn sư huynh, thực khiến người ta thất vọng."

Thương Chính Lương ồ một cái rồi nói tiếp: "Hóa ra là như vậy."

Ba người đi một mạch qua Hồng Kiều đến Vân Hải rồi cuối cùng đi tới nơi sáng nay đã gặp Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường.

Thương Tùng nhìn quanh một lần mà không thấy bóng dáng Điền Bất Dịch nên gương mặt càng khó coi hơn, thậm chí còn giận dữ quát: "Tên béo đó vẫn chưa đến, chẳng lẽ sợ đến nổi không dám đến đây hay sao?"

Vạn Kiếm Nhất chỉ khẽ cười chứ không hề thấy có chút gì tức giận mà khoát tay nhằm bảo Thương Tùng chớ nóng vội: "Đừng sốt ruột, còn chưa tới giờ, nói không chừng một lát nữa Điền sư đệ sẽ đến."

Thương Tùng luôn kính trọng Vạn Kiếm Nhất nên nghe thấy thế thì cũng im lặng mà chỉ khẽ hừ một tiếng, rõ ràng là rất khó chịu với kẻ ở Đại Trúc Phong dám để Vạn Kiếm Nhất phải chờ ở đây kia.

Ba người chờ ở đó một lúc tới khi đến gần giờ ngọ hai khắc thì sắc mặt Thương Tùng đã đỏ đến mức như sắp chảy ra, Thương Chính Lương ở bên cạnh cũng đang nhíu mày thầm nghĩ rằng người đồng môn ở Đại Trúc Phong cũng quá đáng.

So sánh ra thì Vạn Kiếm Nhất là người bình tĩnh nhất trong ba người. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thường, chắp tay nhìn trời, không rõ là đang suy nghĩ tới điều gì.

Cứ vậy một lúc lâu thì bỗng có tiếng bước gấp vang lên từ đằng xa. Ba người quay sang nhìn thì thấy Điền Bất Dịch đang rất lo lắng mang theo cả người mồ hôi vội vàng chạy tới, lạ là phía sau hắn còn có một người, đó là Tăng Thúc Thường.

Điền Bất Dịch như tia chớp chạy tới trước mặt Vạn Kiếm Nhất. Hắn lo lắng đến nỗi còn chưa kịp dừng bước đã vội vàng nói: "Sư huynh, Vạn sư huynh, thực sự xin lỗi, đệ, đệ, đệ đến muộn."

Vạn Kiếm Nhất tươi cười, nhưng y còn chưa lên tiếng thì đã nghe thấy Thương Tùng ở bên cạnh lạnh lùng nói: "Điền sư đệ thật là có mặt mũi, vậy mà lại để cho Vạn sư huynh và hai người chúng ta đợi ở đây lâu như vậy, đúng là quý nhân bận rộn!"

Điền Bất Dịch nghe thấy thế thì gương mặt béo tròn cũng đỏ hẳn lên, miệng mồm cũng vì quá khẩn trương mà trở nên lắp bắp: "Không, không phải thế, Vạn sư huynh nghe đệ giải thích đã..."

Vạn Kiếm Nhất vẫn cười rồi từ tốn đáp lại: "Điền sư đê không cần nghĩ nhiều, huynh hẹn đệ trong giờ ngọ, giờ cũng chưa quá lúc đó, đệ cũng không tính là đến muộn nên dù đệ muốn nói gì cũng không cần thiết nữa. Bây giờ đệ chỉ cần nói cho ta biết quyết định của mình là đủ rồi."

Điền Bất Dịch nhìn nam tử tiêu sái đứng đó thì bỗng thấy ấm áp nên hít sâu rồi mới nói: "Vạn sư huynh, tiểu đệ bất tài, thỉnh sư huynh mang theo đệ theo bên cạnh cùng đi một đường."

Ánh mắt Vạn Kiếm Nhất lóe lên cười đáp: "Được rồi, chuyến đi này có tầng tầng nguy hiểm, đệ đã nghĩ kĩ chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!