Dịch giả: Tuyết Mùa Hạ
Đề tự: Xiaobaobei
Nghĩa sư đồ ghi tâm khắc cốt
Sát cánh bên nhau tình huynh đệ đậm sâu.
Con người cũng một chữ nhân
Đâu là tri diện, tri tâm
Đâu là tử địa lòng giăng đó mà!
Vạn Kiếm Nhất vỗ tay cười lớn rồi đập vai hắn nói: "Nói hay, đại nam nhi cần có chí khí như vậy."
Thương Tùng gật đầu, da thịt nơi gò má cũng hơi rung động tựa như đang cắn chặt răng, lại như đang vô cùng kích động.
Vạn Kiếm Nhất nói tiếp: "Chuyện này ta đã thương nghị với Đạo Huyền sư huynh, tốt nhất cần tuyển thêm mấy người, nhưng trừ ngươi ra thì ta nhất thời cũng không nhớ ra ai cả."
Thương Tùng nghĩ thật cẩn thận rồi nhíu mày nói: "Chuyện này đúng là rất khó khăn, vốn có Thiên Vân sư đệ ở Lạc Hà Phong thích hợp nhưng hôm qua hắn lại bị yêu nhân đánh lén trọng thương, có lẽ cũng không thể đi được."
Vạn Kiếm Nhất chậm rãi gật đầu đáp:"Thiên Vân sư đệ đúng là không tệ, thật đáng tiếc. Trong lúc vội vàng này liệu còn có thể tìm thấy ai chưa có danh tiếng nhưng lại có thực lực đây? "
Ngay khi còn đang nói dở thì Vạn Kiếm Nhất cũng đưa mắt nhìn về Vân Hải. Chỉ thấy từ Vân Hải có hai người một cao một thấp vừa trò chuyện vừa đi tới.
Đến khi thấy rõ gương mặt họ thì ánh mắt Vạn Kiếm Nhất bừng sáng lên.
Tăng Thúc Thường nhìn có vẻ rất ưu tư, chắc là còn đang lo nghĩ về chuyện của Phong Hồi Phong, Điền Bất Dịch bên cạnh thì đang không ngừng khuyên can. Có điều đúng lúc này hai người họ bỗng nghe thấy một tiếng gọi từ đằng trước: "Điền sư đệ!"
Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường đồng thời nhìn lại thì thấy Vạn Kiếm Nhất và Thương Tùng đứng ở phía trước đang mìm cười gọi họ.
Cả hai đều kinh ngạc nhưng cũng lập tức tiến tới hành lễ bởi lẽ vốn dĩ Vạn Kiếm Nhất đã có danh vọng rất lớn trong Thanh Vân Môn, lại thêm biểu hiện rực rỡ trong trận đại chiến với Ma giáo hôm qua thì giờ đây lại càng khiến đám đệ tử trẻ tuổi trong Thanh Vân Môn thêm sùng bái.
Vạn Kiếm Nhất tươi cười đáp lễ. Sau đó hắn lại quan sát hai vị sư đệ này thêm một lúc rồi bỗng chăm chú nhìn gương mặt của Điền Bất Dịch, cuối cùng suy nghĩ một lát rồi bảo:"Điền sư đệ, sư huynh nhớ rằng khi gặp đệ dưới chân núi hôm qua thì đệ có nói rằng mình đến từ Đại Trúc Phong, không biết Trịnh Thông sư thúc là gì của đệ?"
Điền Bất Dịch cung kính đáp lại: "Là sư phụ của đệ."
Vạn Kiếm Nhất ồ một tiếng rồi như đã hiểu ra nên gật đầu: "Ra là vậy, thảo nào hôm qua huynh thấy đệ chém giết ma giáo bình tĩnh như vậy, đúng là gặp chuyện không loạn, một thân đạo hạnh cũng chẳng phải tầm thường, xem ra đã được chân truyền của Trịnh sư thúc."
Điền Bất Dịch được người sư huynh tài giỏi này khen ngợi thì liền thấy choáng váng nên người cũng như nhẹ hẳn đi mà vội vàng cúi đầu khiêm nhường: "Không dám, không dám, sư huynh quá khen rồi. Bất Dịch mới chỉ vào môn phái, đạo hạnh kém cỏi, cùng lắm chỉ học được chút da lông của gia sư mà thôi."
Vạn Kiếm Nhất lại nhìn hắn thêm một chút rồi cũng không hiểu sao lại càng thấy thuận mắt. Cuối cùng hắn im lặng nghĩ ngợi một lúc rồi bỗng vẫy tay nói: "Điền sư đệ, đệ theo huynh tới đây, huynh có chuyện này muốn nói với đệ."
Điền Bất Dịch hơi ngẩn người nhưng vẫn đáp: "Vâng."
Chỉ thấy Vạn Kiếm Nhất đưa Điền Bất Dịch ra một góc rồi thầm thì gì đó với hắn mà gương mặt cung kính của Điền Bất Dịch bỗng nhiên toát lên vẻ kinh ngạc sau đó lại nhíu mày suy tư, xem ra là đã gặp chuyện gì đó chưa thể quyết định.
Tăng Thúc Thường đứng đó nhìn cảnh của hai người rồi bất giác tò mò đi tới Thương Tùng cũng đứng yên gần đó hỏi: "Sư huynh, bọn họ đang nói gì vậy?"
Thương Tùng hững hờ nhìn y rồi lắc đầu đáp: "Vạn sư huynh nếu muốn nói cho đệ thì tự nhiên sẽ nói."
Tăng Thúc Thường khó chịu nhíu mày.
Ở phía bên kia, Vạn Kiếm Nhất đã nói xong thứ cần nói nên thấp giọng khuyên: "Việc này rất trọng đại, hơn nữa cũng vô cùng nguy hiểm, huynh cũng hiểu sẽ không dễ cho đệ lựa chọn. Đệ chỉ cần làm theo ý mình là đủ rồi, không cần nghĩ ngợi quá nhiều, ta sẽ không tiết lộ với người ngoài nửa câu."
Điền Bất Dịch vâng một tiếng nhưng vẫn rất do dự, rõ ràng là vẫn quá kinh ngạc với chuyện này nên nhất thời không thể quyết định.
Vạn Kiếm Nhất cũng không thúc giục mà còn dẫn y quay lại rồi mới bảo: "Huynh biết chuyện này đệ cần nghĩ thêm, nhưng thời gian cấp bách, trước chiều mai phải cho huynh một câu trả lời."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!