Dịch giả: Tuyết Mùa Hạ
Đề tự: avast1
Kiếm Nhất bày tỏ lập trường:
"Phải nhân cơ hội thẳng đường quét ngang,
Cho dù việc chẳng dễ dàng,
Dẫn người thám hiểm Man Hoang hung tàn."Đạo Huyền từ chối khuyên can,
Chẳng thể chấp nhận nguy nan thế này
Huynh đệ tranh luận gắt gay,
Ai nhường? Ai nhịn? Giãi bày sao đây?
Tăng Thúc Thường lắc đầu:
- Thanh Vân môn lập phái đã hai ngàn năm, cũng chưa bao giờ có mạch nào để lại vị trí thủ tọa theo kiểu cha truyền con nối, ta thấy làm vậy cũng không tốt lắm.
Điền Bất Dịch đáp:
- Được hay không là do sư phụ, Chân Vu sư thúc, còn có chưởng môn sư bá cùng các vị trưởng bối quyết định, nếu họ không có ý kiến gì khác, cha ngươi cứ việc truyền chức thủ tọa cho ngươi, lúc đấy thì có cái gì không tốt cơ chứ?
Tăng Thúc Thường cúi đầu nhìn xuống chân mình, sau một thời gian mới nói:
- Ta thấy làm vậy, cứ như thể là mình đã cố ý giết Lưu Diễm sư huynh, trong lòng rất khó chịu. Nên nhớ rằng, trước đó ai cũng tin là, vị trí thủ tọa tương lai này chắc chắn thuộc về huynh ấy.
Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, trên mặt cũng lộ rõ nét đau khổ, thấp giọng:
- Hơn nữa, trong các sư huynh đệ ở Phong Hồi Phong, ta cũng khá rõ, bất luận là đạo hạnh hay tư lịch của mình đều không thể phục chúng, dù cho có mạnh mẽ nhận lấy vị trí chủ tọa, e rằng cũng sẽ khiến sau này có vô số tranh cãi.
Điền Bất Dịch nhìn hắn, nhất thời cũng không biết nên nói gì, đành phải vỗ nhẹ lên vai an ủi.
***
Cùng lúc đó, ở Ngọc Thanh điện trên Thông Thiên phong, có mấy người đang tụ tập trong phòng của chưởng môn chân nhân Thiên Thành tử.
Sau một đêm nghỉ ngơi, chưởng môn Thiên Thành tử chân nhân đã tỉnh lại, dù có vẻ còn rất mệt mỏi nên chân vẫn để trong chăn, lưng có gối tựa, ngồi yên trên giường. Ngoại trừ ông, trong phòng còn có ba người khác, phân biệt là Trịnh Thông, Đạo Huyền và Vạn Kiếm Nhất.
Trong buổi họp nhỏ sau trận chiến này, vốn dĩ nên rất thoải mái nói chuyện phiếm, vậy mà không ai ngờ được, không khí nơi này rất căng thẳng.
- Không được, việc này ngàn vạn không thể được!
Lời nói như chém đinh chặt sắt, thậm chí còn mang theo đôi phần phẫn nộ, lại từ miệng một người vốn luôn điềm tĩnh như Đạo Huyền phát ra. Còn Vạn Kiếm Nhất lại đang nhíu mày nhìn hắn, ánh mắt chất chứa đầy kỳ vọng.
Dù cho ánh mắt Đạo Huyền dữ tợn như vậy, nhưng Vạn Kiếm Nhất cũng không hề có ý nhượng bộ, trái lại còn lên giọng:
- Sư huynh, huynh nghe đệ nói hết đã, bởi vì đệ đã nghĩ tới chuyện này rất nhiều lần, quả thực luôn cảm thấy rất quan trọng.
Nói xong, hắn quay người lại đối mặt với Thiên Thành tử có vẻ mặt mệt mỏi đang nằm yên trên giường, hai mắt vẫn còn đang hơi khép lại, trông như thể đang thả hồn đi nơi khác nói:
- Sư phụ, đệ tử cho rằng, lần này dựa vào thần uy của người cùng sự bảo vệ của các đời tổ sư đã đánh bại Ma giáo, làm trọng thương yêu nhân, với uy lực vô thượng của Tru Tiên kiếm, giáo chủ Ma giáo chắc chắn phải chết, Ma giáo tất nhiên sẽ lâm vào cảnh hỗn loạn không người dẫn dắt. Không nói đâu xa, chiều qua đệ tử xuống núi truy sát Ma giáo dư nghiệt, còn thấy không ít cảnh các phe phái trong Ma giáo đấu khẩu, thậm chí nội đấu, vì thế đây quả thực là cơ hội ngàn năm khó gặp.
Đạo Huyền át lời:
- Vậy thì sao, phe phái trong Ma giáo nhiều như lông trâu, lại có vô số giáo đồ, dù giáo chủ Ma giáo có chết, nhưng cây đổ khỉ tan, các hệ phái lớn lập tức giải tán, thì chúng ta làm sao mới có thể diệt sạch được Ma giáo, cắt cỏ tận gốc cơ chứ? Càng không nói tới giờ đây nguyên khí Thanh Vân môn đã đại thương sau trận chiến, quyết không thể tiếp tục chiến tranh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!