Dịch giả: Đông Hy
Hàn Đàm u tịch nước in mây
Đôi bóng lặng thinh trải chốn này,
Rơi lạc ánh sao chao mặt nước
Linh tôn vùng vẫy sóng trào xoay.
Đạo Huyền nhìn hắn, chỉ thấy chiếc áo trắng của Vạn Kiếm nhất vẫn như cũ, nhưng lại lờ mờ trông thấy nhiều vết máu thì không khỏi nhíu mày, lo lắng hỏi:
- Sao trên người lại có máu thế này? Không bị thương đấy chứ?
Vạn Kiếm Nhất vỗ vào vỏ Trảm Long Kiếm, khẽ mỉm cười rồi thản nhiên nói:
- Chẳng qua chỉ là một lũ nhãi nhép mà thôi, sư huynh không cần lo lắng.
Mặc dù lúc này trong lòng Đạo Huyền ngổn ngang trăm mối, nét mặt nghiêm nghị, nhưng vẫn bị Vạn Kiếm Nhất khiến cho bật cười, lắc đầu nhìn hắn trìu mến nói:
- Lũ yêu nghiệt Ma giáo rất đông lại vô cùng tàn bạo, đệ là người gánh trọng trách, không được lỗ mãng.
Vạn Kiếm Nhất cười ha hả rồi đi tới đứng cạnh Đạo Huyền, hai người cùng nhìn ra phía đầm Bích Thủy.
Chỉ thấy ánh sao lấp loáng trong màn đêm, Bích Thủy Hàn Đàm gió yên sóng lặng, tựa như mặt gương trong veo phản chiếu cả trời mây sông núi mang vẻ đẹp thăm thẳm lạ thường. Một lát sau bỗng có trận gió núi thổi qua, khi lướt trên mặt nước thì từng vòng nước dập dềnh khẽ loang ra, những chòm sao phía cuối chân trời chiếu xuống những gợn nước khi chìm khi nổi dường như cũng đang nở nụ cười giữa không gian vắng lặng.
Gió mát phả vào mặt trong đêm khuya tĩnh lặng sau cuộc đại chiến khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu lạ lùng.
Có được khoảng thời gian hiếm hoi thế này, hai người họ đều không hề nói chuyện, dưới ánh sao lấp lánh, họ chỉ cùng đứng cạnh nhau như thế, phía trước là đầm nước trong veo, phía sau là hai vệt bóng người trải trên mặt đất.
Một lát sau, Vạn Kiếm Nhất đột nhiên nói:
- Sư huynh, huynh sai người gọi đệ lên gặp có chuyện gì sao?
Đạo Huyền nói:
- Cũng không phải là chuyện gì gấp lắm, lúc sư phụ tỉnh lại một lần đã từng hỏi về đệ, huynh thấy đệ lâu rồi chưa trở về núi, cũng hơi lo lắng, cho nên muốn gặp đệ một chút.
Ngừng một lát, hắn nói tiếp:
- Hiện giờ sư phụ đã ngủ, cứ để ông ấy nghỉ ngơi cho khỏe, lát nữa chúng ta hãy lên thăm.
Vạn Kiếm Nhất gật đầu nói:
- Cũng được.
Giữa lúc hai người đang nói chuyện, bỗng từ phía Bích Thủy Hàn Đàm trước mặt họ bất ngờ truyền tới một tiếng gầm rít như sấm rền, sau đó dường như mặt đất xung quanh đều rung chuyển, chỉ thấy trên mặt nước rộng lớn đột nhiên rung động, từ gợn sóng lăn tăn đã nhanh chóng chuyển thành sóng lớn nhấp nhô, rồi ngay vùng trung tâm của hồ nước, mặt nước đột ngột hạ xuống thành một xoáy nước lớn.
Một lát sau, một chiếc đầu khổng lồ nhô lên cao từ phía dưới đầm nước, thình lình phát ra tiếng gầm thét giữa bầu trời đêm.
Âm thanh rung chuyển bốn bề, vang vọng từng hồi dường như ngay cả ngọn núi cao ngất cũng khe khẽ họa theo tiếng kêu của nó.
Con cự thú đó chính là Thủy Kỳ Lân, nó ung dung thoải mái lắc đầu vẫy đuôi bơi bội trong nước một hồi, đột nhiên như phát hiện bóng dáng hai người đang đứng bên bờ, chợt quay đầu nhìn lại, sau đó gầm lên một tiếng, thình lình cả thân thể khổng lồ thoáng chốc bay vút lên trời, rồi lao thẳng xuống bên bờ với khí thế hung mãnh.
Không chỉ khí thế hung mãnh mà còn mang theo một màn nước ào ạt khắp trời. Cả Đạo Huyền lẫn Vạn Kiếm Nhất, không ai bảo ai cùng lui về phía sau một quãng dài, sau đó lại nghe một trận rào rào, những bọt nước như sóng ầm vang tạt vào chỗ họ vừa đứng làm ướt cả một khoảnh đất rộng.
Vạn Kiếm Nhất bật cười nói:
- Linh Tôn, ngươi lại tới đấy à!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!