Dịch giả: Tuyết Mùa Hạ
Đề tự: Xiaobaobei
Tuốt gươm dẹp loạn đường tà
Thanh Vân một dải nay đà khác xưa
Đường tử đạo phân lìa đôi ngả
Âm với dương cách cả đoạn trường
Lòng người nhuốm nỗi bi thương
Hương tiêu ngọc vẫn còn vương vấn lòng.
Năm đó, Ma giáo có một anh hùng vô song là Cừu Vong Ngữ ngang trời xuất thế. Hắn đã thống nhất Ma giáo, kết thúc mấy trăm năm nội chiến, đẩy Ma giáo lên một đỉnh cao xưa nay chưa từng có. Tiếp đó lại tập trung lực lượng tấn công chính đạo Trung thổ, gây nên vô vàn sát nghiệp, cuối cùng chiến tử trong trận Thanh Vân, mà lúc này cũng mới chỉ cách khi hắn thống nhất Thánh giáo để ngồi lên vị trí giáo chủ hai năm.
Sau cái chết của người này, Ma giáo vốn vô cùng mạnh mẽ lập tức rơi vào tình trạng phân tranh hỗn loạn. Còn người đã vang danh thiên hạ này chẳng khác nào một vì sao băng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ rồi lập tức biến mất trong dòng chảy chiến tranh giữa chính tà suốt trăm ngàn năm qua, mãi mãi không còn xuất hiện.
Trận chiến này lấy thắng lợi của Thanh Vân mà bắt đầu kết thúc, màn tàn sát sau đó còn tiếp tục kéo dài tới tận đêm khuya. Chúng đồ Ma giáo có thể trốn khỏi Thanh Vân sơn thì đều đã trốn cả, còn những kẻ không chạy thoát được, nếu không bị Thanh Vân môn bắt giữ, thì cũng vĩnh viễn nằm lại dưới chân núi Thanh Vân.
Thanh Vân môn dù đã đại thắng nhưng cũng thương vong thảm trọng, từ chưởng môn Thiên Thành Tử trở xuống có vô số đệ tử tài năng lao lên chiến đấu, người trước nằm xuống, kẻ sau tiến lên, cuối cùng cũng chẳng biết đã có bao nhiêu nhân tài không còn đứng dậy.
Rất nhanh sau đó, Thanh Vân môn cũng phát lệnh triệu tập tất cả đệ tử đã xuống núi truy sát, tránh khỏi việc đuổi quá xa khỏi khu vực núi Thanh Vân mà sinh ra chuyện ngoài ý muốn.
Đại chiến kết thúc, toàn dãy Thanh Vân, nhất là trên Thông Thiên phong đều chìm trong bầu không khí tang thương. Trên Vân Hải có vô số bóng người, cũng có không ít ánh mắt nhìn về hai bên, nơi đang để rất nhiều thi thể chỉ nhìn thôi cũng thấy giật mình.
Đó đều là những người đã không may tử trận trong đại chiến. Đối với đám đệ tử Thanh Vân còn sống nơi này còn có không ít người mới đây còn là huynh đệ tỷ muội ở chung, mà giờ đây đã là thiên nhân cách biệt. Mắt của rất nhiều đệ tử đang đứng trên Vân Hải giờ phút này đều thấp thoáng bóng nước, thậm chí có vài nữ đệ tử đã bắt đầu sut sùi khóc lóc.
Vạn Kiếm Nhất vội vã chạy về. Khi hắn ngự kiếm xuống Vân Hải, gió đêm thổi qua, ánh xanh biếc của kiếm hòa cùng bạch y như tuyết trên người khiến hắn chẳng khác nào người trời, nhất thời thu hút không ít ánh mắt chú ý.
Vạn Kiếm Nhất nhìn quanh, lập tức nhận ra hai vị sư thúc Chân Vu, Trịnh Thông đều đứng ở đó. Hắn vội vã đi tới thi lễ với họ rồi nói:"Nhị vị sư thúc, đệ tử đã về."
Chân Vu và Trịnh Thông đồng thời quay đầu lại, nhìn đệ tử trẻ tuổi đời sau xuất sắc nhất Thanh Vân môn trước mặt, ngay cả người đức cao vọng trọng như họ, lúc này cũng có vài phần kính trọng, thậm chí nét mặt của người luôn lạnh lùng như Chân Vu đại sư cũng có vài phần quý mến.
Trịnh Thông mang theo đôi phần thân thiết nói:"Ngươi từ sáng sớm đã xuống núi truy sát Ma giáo yêu nhân, tới bây giờ mới quay về, không có việc gì chứ?"
Vạn Kiếm Nhất lắc đầu đáp:"Không sao, dư nghiêt Ma giáo đã chẳng còn chiến ý, chỉ có vài kẻ lợi hại hộ tống giáo chủ Ma giáo bỏ chạy, hầu như không có gì trở ngại." Nói xong, hắn hơi dừng lại, rồi nghi hoặc hỏi:"Thưa hai vị sư thúc, tình thế dưới núi đã ổn định, đệ tử cảm thấy hoàn toàn có thể thừa thắng truy kích, không chừng còn có thể bắt giữ thêm nhiều yêu nghiệt.
Đây là cơ hội ngàn năm khó gặp, không rõ vì sao hai vị sư thúc lại lệnh cho sư huynh đệ trong phái trở về?"
Chân Vu và Trịnh Thông nhìn nhau, sắc mặt cũng hơi thay đổi.
Lát sau, Chân Vu vẫn giữ im lặng, Trịnh Thông thì cười bảo:"Mệnh lệnh này cũng không phải do chúng ta ban ra, mà là do quyền chưởng môn, cũng tức là sư huynh Đạo Huyền của ngươi ban ra."
Vạn Kiếm Nhất kinh ngạc một lúc rồi hỏi:"Là lệnh của sư huynh? Không phải nơi này vẫn còn hai vị sư thúc sao, sao lại không phải là do hai vị chủ trì đại cuộc?" Nói xong, hắn hơi dừng lại, tựa hồ nghĩ tới điều gì, sắc mặt trắng bệch đi, giật mình tiếp:"Chẳng lẽ, sư phụ lão nhân gia..."
"Tính mạng của Thiên Hành Tử sư huynh cũng không có gì đáng ngại." Trịnh Thông hé miệng nói:"Ta và sư tỷ đều đã qua Ngọc Thanh điện thăm hắn, dù rằng đã bị trọng thương hôn mệ không tỉnh nhưng tính mạng cũng không gặp nguy hiểm. Hơn nữa trong quá trình hôn mê sư huynh đã tỉnh lại một lần, sau khi hỏi thăm tình hình trên núi, hắn đã đem chức quyền chưởng môn này giao cho Đạo Huyền sư điệt ngay trước măt bọn ta, tất cả đều do hắn quyết định."
Vạn Kiếm Nhất lúc này mới hiểu ra. Hắn thờ phào nhẹ nhõm rồi gật đầu nói "Vâng", sắc mặt cũng dần bình thường lại.
Lúc này, bất luận là Trịnh Thông hay là Chân Vu đều đang theo dõi hắn. Thấy Vạn Kiếm Nhất phản ứng như thế thì cả hai quay sang nhìn nhau rồi khẽ gật đầu, tựa như đã thấy an tâm, có vẻ cục đá trong lòng cũng đá bỏ xuống.
Chân Vu đại sư im lặng một lúc rồi nói:"Kiếm Nhất, sư huynh ngươi tuổi không lớn nhưng tính tình trầm ổn, xử sự chu toàn. Đại chiến qua đi để lại cảnh loạn lạc, một mình hắn nắm lấy toàn cục, xử trí chu đáo, hầu như không có sai lầm. Đổi lại là lão thân đến làm, chỉ sợ cũng không thể tốt hơn hắn. Sư phụ ngươi để hắn nắm quyền chưởng môn, cũng là biết người biết việc."
Vạn Kiếm Nhất gật đầu cười đáp:"Sư thúc nói đúng. Việc tu hành ta còn có thể phân cao thấp với sư huynh, nhưng nói đến việc xử trí sự vụ, thì ta hoàn toàn không bằng hắn."
Trịnh Thông ở bên quan sát Vạn Kiếm Nhất rồi do dự, cuối cùng vẫn lên tiếng:"Kiếm Nhất, việc truy kích dư nghiệt Ma giáo ngươi vừa nói quả thực cũng có đạo lý. Có điều trận chiến này vừa kết thúc, Thanh Vân môn trên dưới đều hỗn loạn, bản môn cũng khó có thể chịu thêm thương vong. Đạo Huyền sư điệt nhằm đảm bảo an toàn của môn phái và tránh tổn thất thêm đệ tử mới hạ lệnh cho mọi người về núi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!