Chương 1: Vây công (thượng)

Dịch: Bánh Bao Xâm Lấn

Đề tự: avast1, Vạn Nhân Vãng

Mười năm một cõi mộng mơ,

Man Hoang Hành truyện bây giờ đã xong,

Độc giả còn nhớ trong lòng?

Còn chờ, còn đợi, còn mong bao phần?... Sừng sững dãy núi Thanh Vân,

Thất sơn hùng vĩ, chúng nhân trầm trồ,

Danh môn đại phái khổng lồ,

Đệ tử tuấn kiệt có vô số người... Nhưng nay, khói lửa mù trời,

Ma Giáo vây đánh, khắp nơi huyết hồng,

Liệu rằng: Chính thắng Tà không?

Hay là máu chảy thành sông chốn này...

(avast1)Trung Nguyên chính đạo, hữu Thanh Vân

Uy danh cổ lão, trọng muôn phần

Ma giáo man hoang, thượng xâm lấn

Chính đạo nguy nan, tựa ngàn cân.

(Vạn Nhân Vãng)Dãy núi Thanh Vân sừng sững Trung Nguyên, bảy ngọn hùng vĩ cao vượt mây xanh, tư thế thông thiên, khí thế thần tiên.

Thanh Vân Môn khai sơn lập phái đã hơn hai ngàn năm, bắt đầu từ Thanh Vân Tử tổ sư, trải qua thời đại huy hoàng của Thanh Diệp tổ sư rồi truyền tới ngày nay. Chưởng giáo hiện tại, Thiên Thành Tử chân nhân đạo hạnh sâu không lường được, là người đức cao vọng trọng cả thiên hạ đều kính ngưỡng, trong môn phái nhân tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp, cùng thế hệ chưởng giáo còn có các bậc cự phách chính đạo danh chấn thiên hạ như Chân Vu, Trịnh Thông..., hàng đệ tử trẻ tuổi lại càng vô số tuấn kiệt thiên tư hơn người, trong đó hai đệ tử thân truyền được Thiên Thành Tử chân nhân dốc lòng bồi dưỡng là Đạo Huyền và Vạn Kiếm Nhất xuất sắc nhất, có thể coi là kỳ tài ngàn năm có một.

Thiên hạ đều cho rằng Thanh Vân Môn xứng danh danh môn đại phái, lãnh tụ của chính đạo.

Từ chân núi Thanh Vân ngẩng đầu lên ngọn núi hùng vĩ cao vạn trượng, tầm mắt người ta không cách nào bao quát toàn cảnh, nó càng khiến thế nhân sinh lòng hướng tới, chẳng biết trên đỉnh ngọn linh sơn hùng vĩ kia là thắng cảnh thần tiên phồn hoa đẹp đẽ đến mức nào.

Tiên sơn hùng vĩ như vậy, danh môn chính phái lừng lẫy như vậy đáng lẽ phải là nơi để muôn vạn chúng sinh trong thiên hạ ngưỡng mộ, nhưng suốt một năm qua, giáo chủ Ma Giáo Cừu Vong Tẫn dốc hết tinh nhuệ trong giáo, từ Thánh Điện trên man hoang Tây Bắc quét ngang thiên hạ tiến thẳng tới núi Thanh Vân, trong tiết trời ấm áp đầy hoa và nắng của mùa xuân, đại quân Ma Giáo vây chặt Thanh Vân, ào ạt tấn công lên núi.

Trước khu rừng rậm dưới núi Thanh Vân có hai người đang đứng, một người trẻ tuổi cương nghị, khí độ hào hùng đang cau mày nhìn chăm chú lên ngọn linh sơn hùng vĩ đâm tận mây xanh, vẻ mặt tỏ ra hơi lo lắng, cạnh hắn là một người mặc quần áo đen kịt, ngay cả khuôn mặt cũng được che kín bằng chiếc khăn đen, chỉ lộ ra đôi mắt thâm trầm.

Cánh rừng sau lưng họ không hề yên tĩnh mà đây đó vẫn có bóng người lóe lên, thậm chí thỉnh thoảng còn thấy ánh đao ánh kiếm lấp loáng khiến người ta phải lạnh sống lưng.

Một lúc sau, người trẻ tuổi bỗng cất tiếng thở dài rồi chắp tay sau lưng đi qua đi lại tựa hồ đang hết sức sốt ruột, người áo đen bên cạnh chỉ liếc hắn rồi rời mắt đi ngay, không hề có ý khuyên bảo.

Cứ như vậy, người trẻ tuổi mất kiên nhẫn trước, hắn quay đầu lại cau mày nói với người áo đen:

- Quỷ tiên sinh, trong lòng ta vẫn lấy làm khó hiểu, việc lớn như vậy tại sao tông chủ bắt ta ở lại dưới núi không cho tham dự, chẳng lẽ ông ấy mang lòng nghi ngờ ta sao?

Người áo đen chỉ hừm một tiếng, lão không đáp mà hỏi lại:

- Bản lĩnh của ngươi học được từ đâu?

Người trẻ tuổi đáp:

- Tông chủ truyền cho.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!