Khi Phục Hạ còn là Yếm Xuân, nàng bắt đầu ngự kiếm sau Trúc Cơ, sau Kim Đan thì súc địa, thiên lý chỉ còn như một tấc, sau đó phi thăng, dứt khoát chính là thân tùy tâm động, muốn đi nơi nào liền đi nơi đó.
Cho dù là thời điểm ngự kiếm ban đầu nàng cũng ngồi cao trên mây, nhìn tất cả phía dưới đều chỉ là con kiến. Nàng không sợ, cũng không bận tâm.
Nàng đối với việc này đã quen thuộc, không có chút cảm giác nào.
Hiện tại không giống nhau.
Hiện tại Phục Hạ ghi nhớ bản thân là phế vật, lạnh run rúc ở phía sau chỗ dựa nhỏ của nàng, vươn đôi tay, run rẩy túm góc áo Ninh Dung, tiếng nói ra cũng mang theo âm rung: "Sư tỷ, ta sợ. Cao quá chừng."
Thanh âm quá mức kiều mềm, vừa nói ra thì nàng đã thấy ghê tởm chính mình một chút.
Ninh Dung có lẽ cũng không nghe ra, nàng thực đau lòng mà đưa tay ra sau lưng, nắm lấy tay Phục Hạ, dứt khoát nói: "Vậy chúng ta đi xuống ngay bây giờ. Đi bộ cũng không sao."
Này thì không cần.
Đi bộ phải mất rất lâu, lãng phí thời gian chỗ dựa nhỏ.
Nàng chỉ là muốn lập hình tượng phế vật, Phục Hạ trăm triệu không nghĩ tới chỗ dựa nhỏ của nàng lại tri kỷ như vậy, trong lòng vừa buồn cười lại cảm động. Nàng thấy Ninh Dung thật sự muốn đi xuống, vội vàng nắm lấy tay đang kết ấn của sư tỷ: "Không có việc gì không có việc gì, không phải sắp đến nơi rồi sao?"
Thanh âm chuyển biến quá nhanh.
Phục Hạ cảm thấy có chút kỳ quái, cố gắng dùng giọng mềm mại bù đắp: "Có sư tỷ bên cạnh, ta liền cái gì cũng không sợ nữa."
Tay kết ấn của Ninh Dung dừng lại, cả người cũng có chút cứng đờ.
Phục Hạ nhìn lưng chỗ dựa nhỏ nàng ngay trước mắt, nhìn cổ trắng nõn, đi xuống thì là vòng eo tinh tế nhưng đầy sức lực.
Trong đầu nàng như là có một sợi dây đang đứt, giống như cái gì cũng không biết. Lại giống như thanh tỉnh nhìn mình nắm chặt tay Ninh Dung lại, đặt tới trên eo Ninh Dung.
Phục Hạ cảm thấy đầu óc choáng váng.
Cả người giống như bị chia thành hai nửa.
Một nửa nhảy chân mắng chính mình: "Đồ lưu manh! đ* h** s*c! Vô liêm sỉ!"
Nửa kia ôm lấy eo sư tỷ, cảm giác sư tỷ vốn đã hơi cứng đờ lại càng thêm cứng đờ, nàng cười khiêu khích với nửa kia, hận không thể đá cái tiểu nhân nửa kia từ trên mây đá đi xuống.
Liêm sỉ hiện tại thật sự đã không còn.
Phục Hạ đem da mặt ném sang một bên, nhìn y phục màu xanh nhạt trước mắt, đem mặt áp vào trên lưng Ninh Dung, trên tay vẫn run run rẩy rẩy, mềm giọng nói dối với Ninh Dung: "Vừa rồi có một con chim bên cạnh ta bay qua, nhanh quá sư tỷ, ta thật sự rất sợ."
Ninh Dung vốn định gạt tay sư muội ra thì dừng lại, đứng hình một lát, hỏi: "Thật sao?"
"Đúng vậy!"
Phục Hạ gật đầu lia lịa, lập tức lại như không chịu đựng nổi, đem mặt tiếp tục dán vào lưng Ninh Dung, muốn tiếp tục làm nũng, lại không biết nói gì nên đơn giản nhắm mắt: "Hu hu hu, sư tỷ đừng lo cho ta, ta nhắm mắt, không nhìn thì sẽ không sợ!"
Ninh Dung cảm thụ được độ ấm của người phía sau, thân mình vẫn cứng. Nàng không nói gì, chỉ âm thầm tăng nhanh tốc độ.
Phục Hạ nói nhắm mắt sẽ không sợ, nhưng nàng căn bản không sợ, cho nên cũng không có nhắm mắt.
Mà nàng lại ỷ vào chỗ dựa nhỏ không thấy nàng, không kiêng nể gì mà nhìn bả vai, cổ, vòng eo của chỗ dựa nhỏ.
Lúc này không biết vì sao liền có chút kiêu ngạo của sư tổ.
Ai.
Sao lại có một đồ tôn tốt như vậy chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!